Chương 26: Mĩ ngọc

Ngay cả một cái hôn người đều như thế không thể chịu được sao?"

" Người lại nhanh chóng muốn đẩy tôi ra sao?"

" Nếu chán ghét như vậy, tội gì lại trêu chọc tôi?"

Gương mặt tràn đầy tuyệt vọng đau xót kia làm cho lòng co rút đau đớn, là ta làm tổn thương hắn sao? Thì ra là ta tổn thương hắn sâu sắc như thế......

" Ta không có chán ghét ngươi."

" Vừa rồi phản ứng của người còn chưa đủ chứng minh sao? Kiều Sở, vì sao người luôn đối với tôi như gần như xa, vì sao người luôn làm cho tôi cảm thấy được chỉ cần chớp mắt người sẽ bỏ tôi mà đi, nếu là đã vậy vì sao còn muốn cho tôi hy vọng?"

" Mặc Ngọc, ta thực hối hận."

Khuôn mặt Mặc Ngọc từng luôn luôn bình tĩnh kia mà giờ phút này là tuyệt vọng ta chưa từng thấy qua.

" Ta rất hối hận, đêm đó ta làm tổn thương ngươi như thế. Mặc Ngọc, lần đầu tiên ở Tuyết Dạ sơn trang nhìn thấy ngươi, thần sắc ngươi đạm mạc, lãnh đạm làm cho ta thực đau lòng, ta suy nghĩ một người xinh đẹp như vậy hẳn là có khuôn mặt vui vẻ tươi đẹp nhất, Mặc Ngọc, nếu có thể, ta muốn ngươi vui vẻ. Thế nhưng ngày đó ta lại nhìn thấy ngươi sắc mặt tái nhợt ở bên người ta, đầy người đều là vết thương ta tạo ra, ngươi cũng biết ta hối hận rất nhiều?"

Đi lên trước, vuốt ve gương mặt hắn.

" Ta đã sợ hãi, ta sợ ngươi sẽ vì lần đó mà chán ghét ta."

Nâng đầu hắn lên, để hắn nhìn mắt ta.

" Mặc Ngọc ta chưa từng nói cho ngươi biết, ngươi rất đẹp. Có khi làm ta cảm thấy mong muốn mà không có được, có khi ta cảm thấy được ngươi ở rất gần nhưng lại cách xa ngàn dặm, ta muốn nói cho ngươi tâm ý của ta, nhưng bởi vì không biết lòng của ngươi làm cho ta lùi bước, ta đã sợ hãi, sợ hãi ngươi không thích ta, chán ghét ta, ta nên làm gì bây giờ? Chỉ có ở trước mặt ngươi ta mới có thể khẩn trương như vậy, cả ngôn ngữ đều trở nên ấu trĩ, ta cho tới bây giờ đều không có để ý đến cái nhìn của một người với ta như vậy, nếu ta cho ngươi đau đớn như vậy, không cho ngươi cảm giác an toàn như vậy, Mặc Ngọc, thực xin lỗi."

Ôm lấy bả vai hắn, tựa đầu chôn ở hõm cổ hắn.

" Mặc Ngọc, ta thích ngươi. Về sau sẽ không cho ngươi đau xót như vậy nữa, thực xin lỗi."

Mặc Ngọc thật lâu không nói lời nào, liền như vậy để ta ôm, toàn bộ doanh trướng yên tĩnh chỉ còn lại hô hấp của chúng ta, thật lâu thật lâu Mặc Ngọc mới vòng tay qua thắt lưng của ta, càng ôm chặt.

" Người đã nói sẽ đối tốt với tôi, không thể nói chuyện không tính toán gì hết, về sau cũng không cho phép bỏ rơi tôi." Mặc ngọc rầu rĩ nói.

" Được."

Dòng nước ấm xuyên qua hai người quần áo truyền lại, để trái tim hoàn toàn rộng mở sau đó là lấp đầy thoải mái cùng hạnh phúc. Đây là Mặc Ngọc, đã không có lạnh lùng xơ xác tiêu điều như bình thường, gương mặt nhu hòa làm cho ta cảm thấy được hắn đẹp hơn.

" Mặc Ngọc, ngươi vừa rồi cắn ta đau quá......"

"......"

" Khẳng định sưng lên, ngày mai gặp không người được......"

"...... Vậy đừng gặp."

"......"

Nhìn góc miệng hắn ý cười thản nhiên lòng ta nhộn nhạo kì lạ.

" Mặc Ngọc, ngươi cười nhìn đẹp lắm, về sau...... A......"

Lần đầu tiên suy nghĩ tỉnh táo mà hôn Mặc Ngọc, trước kia không phải ta trúng dược, thì cũng ta bị choáng váng, nếu không vừa rồi bị dọa ngây người, lúc này đây là toàn thân tâm trí đều tỉnh táo, chóp mũi Mặc Ngọc cao thẳng mà mềm mại thỉnh thoảng lại lướt qua mặt của ta, lông mi rậm dài run rẩy, thấy ta vẫn theo dõi hắn như vậy, có chút ảo não trừng ta liếc mắt một cái lập tức trên mặt lướt qua một tia đỏ ửng khả nghi.

" Nhắm mắt!"

"......"

Thời gian chậm rãi trôi qua, gắn bó triền miên cùng với hô hấp càng ngày càng khó khăn, khác với Ngự Ly ôn nhu, nụ hôn của Mặc Ngọc luôn mang theo một chút ngang ngược, đầu lưỡi mạnh mẽ dây dưa cùng ta, làm cho người ta bất tri bất giác say mê trong đó, hai người ôm càng ngày càng gấp, đến khi giữa thân thể không còn khoảng cách, gắt gao ôm đầu Mặc Ngọc hôn càng sâu.

" Bẩm điện hạ, chẳng nói đúng sai đem Mặc Ngọc dẫn kiến......"

...... Buồn bực...... Ta rất buồn bực...... Ta buồn bực đủ thứ......

Vì sao mỗi lần đều là hắn-- Lí Hoài Thanh ở thời khắc mấu chốt xuất hiện......

Khóe mắt bực bội nhìn Lý Hoài Thanh vén rèm lên xông vào, nhìn thấy ta cùng Mặc Ngọc ôm hôn nhau, cà khuôn mặt dại ra, miệng mở lớn đem lời còn chưa nói xong toàn bộ nuốt trở lại, trừng mắt nhìn chúng ta.

Nhịn xuống mong muốn đem hắn trực tiếp đá ra, buông ra Mặc Ngọc nhìn về phía hắn.

" Lý tướng quân đêm khuya đến phóng, chính là có chuyện quan trọng!!?"

" Hắn...... Hắn......"

" Là, vị này chính là trang chủ Ngự Kiếm sơn trang, Ngọc công tử Mặc Ngọc."

" Người...... hai người......"

" Đúng, vị này cũng là nội tử (bà xã)."

Bởi vì ta rất không thích hắn liên tiếp phá hư chuyện tốt của ta, nhịn không được trêu cợt hắn. Nhìn thấy tròng mắt Lý Hoài Thanh đều rơi xuống, cằm lại không ngậm lại, mặt đều nghẹn thành màu gan heo.

" Người, hai người tiếp tục, không quấy rầy."

Nói xong bỏ chạy, nhìn bóng dáng hắn chạy trối chết, ta nhịn không được cười ha ha lên, một đôi tay mạnh mẽ sau lưng lại ôm lấy ta.

" Là nội tử sao?"

Không khỏi mồ hôi lạnh ứa ra......

" À...... Cái kia, nếu không, ta là nội tử cũng được......"

" Nội tử, tốt lắm."

" A?"

Quay đầu lại nhìn hắn, Mặc Ngọc lại xoay mặt qua một bên, nhưng ta lần này là xác định hắn đỏ mặt, hoàn toàn màu hồng, ngay cả bên tai đều vậy. Như con bướm nhẹ nhàng hôn lên giữa lông mày hắn, thì ra Mặc Ngọc cũng có thời điểm làm cho người ta cảm thấy được thân cận như vậy.

" Ngọc, về sau ta không cho phép, ngươi thương tâm lần nữa."

" Người vừa rồi gọi tôi là gì?"

" Ngọc, Ngọc nhi."

" Gọi một lần nữa."

" Ngọc nhi."

Lúc này đây trên mặt Mặc Ngọc chính là nụ cười thỏa mãn thật to.

" Về sau đều như vậy gọi tôi được không?"

" Được, Ngọc nhi......"

Ánh nến lay động, luôn phát ra nổ đùng, phản chiếu thân ảnh hai người gắt gao dựa sát vào nhau càng ngày càng gần......

Ngày kế, lại nhìn thấy Lý Hoài Thanh, tựa hồ vẻ mặt của hắn còn không có trở lại bình thường, cằm vẫn bị trong tình trạng trật đường ray, nhất là lúc sáng sớm nhìn thấy ta nắm tay Mặc Ngọc từ doanh trướng đi ra, mà Mặc Ngọc đối biểu tình quỷ dị của hắn trực tiếp xem nhẹ, trở về bình thường mặt không chút thay đổi, chỉ có thời điểm nhìn ta trong đôi mắt mới có không ức chế được vẻ mặt ôn nhu. Nhịn không được hôn một cái lên mặt hắn, vừa lòng nhìn Lý Hoài Thanh lại chạy trối chết, biểu tình trên mặt là ngay cả thần tượng trong lòng đều trở thành " Nội tử" của ta mà vô cùng đau đớn......

Không nghĩ tới hắn lại là một người đáng yêu như vậy, không khỏi lại thoải mái cười ra tiếng đến.

" Ngọc nhi, xem ra thanh danh của ngươi là bị ta hoàn toàn phá hủy, ngay cả người trung thực đi theo ngươi đều chạy trối chết."

Đôi mi thanh tú của Mặc ngọc nhướng lên, thần thái phong lưu nói không nên lời.

" Hủy hay lắm, hủy cả đời ta đều được......"

Đem ta ôm vào trong ngực, dán lổ tai ta ôn nhu nói.

Cả đời như vậy, kỳ thật là tốt lắm......