Chương 25: Lưu luyến

Chương này có cảnh H, người đọc cân nhắc.

.................

Nụ hôn nóng rực đã làm cho y choáng váng, ngay cả nói năng đều bắt đầu không rõ. Nhìn xung quanh, một phen ôm lấy y đi đến rừng rậm hướng cách đó không xa. Đem quần áo trên người trải trên mặt đất, nhẹ nhàng đem Ngự Ly đặt ở trên, mái tóc dài đen như mực bao lấy trắng nõn thân thể của y, hai điểm anh hồng trước ngực nổi lên mị hoặc mê người, ánh mặt trời xuyên thấu qua lá cây loang lổ dừng ở trên người y, đôi môi mỏng bởi vì nụ hôn vừa rồi mà ẩm ướt kiều diễm, từng nụ hôn nóng rực dừng trên đường cong xinh đẹp ở cổ và trên vai y, thân thể ma xát đã làm cho thân thể y trở nên phấn hồng, giống như con ngươi đã chứa đầy hơi nước mênh mông, một bàn tay nâng lên thắt lung y, một bàn tay ở trước ngực y trêu đùa, làm y thở gấp liên tục, nụ hôn nồng nhiệt lưu luyến ở nơi mẫn cảm trên người y, Ngự Ly hấp thở dồn dập muốn duy trì thanh tỉnh cuối cùng, cắn một cái ở trên vai ta, hai tay ôm cổ ta.

" Có...... Có người ở......"

Ta sửng sốt, nhất thời sáng tỏ, nhìn vào không khí nói.

" Còn không mau đi, muốn nhìn tới khi nào."

Tiếng bước chân ảnh vệ rất nhỏ dần dần rời xa, quay đầu lại nhìn xem Ngự Ly, khuôn mặt đã đỏ hồng, cúi đầu chôn ở trong ngực ta không chịu lộ ra. Từ mái tóc đen mềm mại hôn xuống, cẩn thận vẽ lại hình dáng trên mặt y, một bàn tay dò xét hướng chung quanh cúc huyệt y nhẹ ấn vào, một bàn tay nắm du͙© vọиɠ đứng thẳng của y chơi đùa, trước sau kí©h thí©ɧ làm cho Ngự Ly một tia thanh tỉnh cuối cùng cũng biến mất hầu như không còn, tiếng rên thốt ra mà lại liều mạng muốn khống chế, làm cho cổ họng trung phát ra cúi đầu nức nở, càng thêm gợi lên của ta tìиɧ ɖu͙©, muốn hết long yêu thương y, muốn nghe hắn lớn tiếng rêи ɾỉa, ngẩng đầu về phía sau quyến rũ ta hôn lên cái cổ xinh đẹp của y, đầu lưỡi lượn vòng ở cổ họng y, làm y run rẩy không ngừng ở trong ngực ta, rốt cục phóng thích ở trên tay ta.

" Ly, đừng cố chịu, ta muốn nghe."

Tựa đầu chôn ở trước ngực y, dùng sức mυ"ŧ vào, thỉnh thoảng dùng đầu lưỡi đánh vòng tại trái cây mê người kia, xấu xa cắn nhẹ một cái, vừa lòng nghe được tiếng nói Ngự Ly ngọt ngào chợt cao chợt thấp.

" A...... A...... Đừng, đừng cắn......"

Run rẩy ưỡn cong người, hôn lên đôi môi đỏ mọng làm y kháng nghị, một ngón tay dính dịch thể liền bắt đầu thăm dò xâm nhập, lối vào nhanh trí nóng rực hấp dẫn thăm dò càng sâu, vách tường thịt gắt gao hấp thụ ngón tay, nhịn không được bắt đầu đưa đẩy, đôi chân thon dài mạnh mẽ của Ngự Ly không tự chủ vắt lên thắt lưng ta, đem thân thể càng mở rộng, thân thể xinh đẹp hoàn toàn hiện ra trước mặt ở ta, tuy rằng đã bị tìиɧ ɖu͙© bao phủ nhưng Ngự Ly vẫn ngượng ngùng đem mặt giấu đi, đôi tay không khỏi tăng nhanh tốc độ, không biết đυ.ng phải cái gì, Ngự Ly đột nhiên rời khỏi ngực ta, không nhịn được lặp đi lặp lại nhiều lần đυ.ng chạm kia một chút, nghe Ngự Ly sung sướиɠ mà lại ẩn nhẫn cầu xin tha thứ.

" Kiều Sở, xin người, cho tôi...... A......"

Không hề che dấu du͙© vọиɠ chính mình, mạnh mẽ đem du͙© vọиɠ chính mình hoàn toàn chôn vùi trong thân thể Ngự Ly, chuẩn xác lại va chạm đến chỗ kia một chút, du͙© vọиɠ Ngự Ly lại đứng thẳng chạm vào bụng ta, lỗ sáo chảy ra chất lỏng ẩm ướt, hai thân thể liều mình dây dưa đong đưa cùng với Ngự Ly rêи ɾỉ, cuối cùng đầu óc trống rỗng, hai người đều bị kɧoáı ©ảʍ to lớn bao phủ. Mồ hôi hoàn toàn thấm ướt mái tóc Ngự Ly, mang theo mồ hôi trộn lẫn tìиɧ ɖu͙© Ngự Ly đặc biệt có mùi thơm của cơ thể, làm cho ta say mê, không biết chúng ta cùng phát tiết du͙© vọиɠ bao nhiêu lần, trong mắt đều là khuôn mặt quyến rũ lại hơi ngây ngô của Ngự Ly, cảm nhận được da thịt tinh tế cùng mềm mại của y, thẳng đến Ngự Ly mệt mỏi không còn có khí lực hoàn toàn ngủ thϊếp.

Nhìn y vẻ mặt mỏi mệt, có chút đau lòng hôn trán y, dùng quần áo đem Ngự Ly bao lấy, ôm y trở về doanh trại, Tiểu Trúc xa xa nhìn thấy chúng ta, vẻ mặt tươi cười ám muội đi chuẩn bị nước tắm rửa, đi vào doanh trướng Mặc Ngọc đột nhiên vén rèm lên, thấy bộ dáng ta ôm Ngự Ly trở về, thần sắc sửng sốt nhìn ta, ánh mắt trở nên tĩnh mịch, cúi đầu tránh ra.

Ngự Ly từ lúc trong rừng cũng đã mệt mỏi đang ngủ, ôm y tẩy trừ cũng không có làm cho y tỉnh lại, chính là ôm cổ ta không buông, đối với y lúc này vô thức trẻ con bất đắc dĩ thở dài, ôm y cùng nhau nặng nề ngủ.

Bởi vì ngày ấy bị ta ôm quay về doanh trướng, hơn nữa ngày ấy chúng ta điên cuồng, Ngự Ly mấy ngày nay đều không xuống giường được, Tiểu Trúc vừa thấy chúng ta vẻ mặt liền cười xấu xa, khiến cho Ngự Ly vốn da mặt mỏng đã nhiều ngày càng không chịu ra doanh trướng, ngẫm lại bộ dáng ngượng ngùng kia, không khỏi cong khóe miệng cười ra tiếng.

" Huyền Mục đến đưa tin, bức vẽ hàng hải cùng thuyền vận chuyển đã thiết kế xong."

Mặc Ngọc không biết khi nào thì tiến vào doanh trướng của ta, thu hồi ý cười trên mặt, gật đầu, không có nhìn đến thần sắc tối tăm của Mặc Ngọc.

" Nói cho ông ta, trước tiên để mấy cái thuyền vận chuyển nhỏ chọn mấy đường thuỷ vận hành thí nghiệm một thời gian, nhìn xem hiệu quả như thế nào, nếu vừa lòng, để ông ta bắt đầu xây dựng thuyền lớn. Phái người đến Di Quốc, tìm vài đại thương gia, thử một chút, nếu được cần phải cùng bọn hắn hợp tác kinh doanh quyền vận chuyển hàng hóa."

" Đúng rồi, Mặc Ngọc, giúp ta điều tra một chút hai người Lí Hoài Thanh cùng Tề Dụ kia, muốn tất cả về bọn họ thật kỹ càng tỉ mỉ, còn có toàn bộ tất cả quan viên cùng thương gia bối cảnh Biện Châu."

Nói xong liền cúi đầu nhìn tình báo trong tay Thanh Y truyền tới, không biết qua bao lâu, ngẩng đầu lại kinh dị phát hiện Mặc Ngọc vẫn đứng tại chỗ, vẫn không nhúc nhích mà nhìn ta như vậy. Đứng lên đi đến trước mặt hắn.

" Mặc Ngọc làm sao vậy? Không thoải mái sao?"

Đưa tay muốn sờ cái trán hắn, còn chưa có đυ.ng tới mặt hắn, đột nhiên bị hắn dùng lực đẩy mạnh đè ta lên cái bàn phía sau, hung hăng hướng miệng của ta, nói là hôn còn không bằng nói là cắn gặm, chỉ chốc lát sau một mùi máu tươi tràn ngập khoang miệng của ta, không rõ Mặc Ngọc như thế nào đột nhiên như vậy, hoàn toàn bị hành động của hắn làm cho lờ mờ, thậm chí ngay cả một chút phản ứng đều không có, môi bị hắn cắn đau đớn......

Rốt cục hắn buông, hai người tham lam hút không khí, ngạc nhiên nhìn hắn.

" Mặc Ngọc, ngươi......"

Mặc ngọc hung hăng trừng ta liếc mắt một cái, đem thắc mắc nổi lên trong miệng ta nghẹn trở về, sau đó ta liền kinh ngạc trợn to mắt nhìn hắn.

Mặc Ngọc ở trước mặt ta, một phen tháo dây buộc tóc, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, chính mình đưa tay cởi xuống đai lưng bên hông, quần áo rớt xuống lộ ra hơn nửa khuôn ngực cùng xương quai xanh khêu gợi, nước da màu lúa mạch ở dưới ánh nến hiện ra sáng bóng, dụ dỗ người muốn chạm vào. Ta hoàn toàn choáng váng, Mặc Ngọc như vậy làm ta chấn động......

" Mặc Ngọc, ngươi làm sao vậy, ngươi......"

Không để cho ta cơ hội nói chuyện, một nụ hôn bá đạo lại trực tiếp đem tất cả lời nói của ta đều lấp kín, lúc này đây không giống cường ngạnh như vừa rồi, tuy rằng lộ ra khí phách nhưng cũng mang theo nhu tình.

Hắn rốt cuộc làm sao vậy......

Mạnh mẽ đẩy hắn ra, nhìn đôi mắt hắn tối đen sâu thẳm, lại mang theo đau xót, cảm thấy căng thẳng.

" Mặc Ngọc, ngươi rốt cuộc làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?"

" Vì cái gì?"

" A? Cái gì là cái gì?" Bị hắn hỏi vấn đề quái lạ làm choáng váng.

" Vì cái gì lại nói với tôi những lời tốt đẹp?"

" Vì cái gì? Nếu không thích tôi, thì đừng tra tấn tôi, để tôi ôm hy vọng rồi lại bị người ném ở một bên."

" Nếu là bởi vì trách nhiệm, từ lâu tôi đã nói Mặc Ngọc không phải nữ nhi, không cần."

" Ngay cả một cái hôn người đều như thế không thể chịu được sao?"

" Người lại nhanh chóng muốn đẩy tôi ra sao?"

Mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn thẳng và mắt ta, đôi mắt tối đen kia tràn đầy đau xót.