Thẩm Điềm ngừng khóc, từ trong lòng anh ngẩng mặt lên, vài giây sau, cô nhón chân hôn lên má của anh một cái.
Chu Thận Chi ngẩn người, rũ mắt nhìn cô.
Khóe mắt cô vẫn ướt đẫm, hai hàng lông mi chớp chớp, thấy vậy Chu Thận Chi lập tức ôm lấy eo cô, cúi đầu giọng nói hờ hững của anh vang bên tai cô:
“Về nhà hôn lại cho nghiêm túc”.
Thẩm Điềm đỏ mặt.
Anh dùng ngón tay lau đi những giọt nước mắt trên khóe mắt cô, nói:
“Thật ra lần đầu tiên rung động cũng là vì nước mắt của em”.
“Ngày hôm sau đi công tác, trong lòng luôn thấp thỏm, bồn chồn, lúc nào cũng nhớ đến em một mình ở nhà nên anh mới đẩy nhanh công việc về nhà sớm với em”.
Thẩm Điềm ngơ ngác.
Thì ra anh thích cô theo cách như vậy sao?
Aaaaa.
Sao không nói sớm.
Ai mà chẳng biết khóc chứ.
Cô còn có thể khóc ra cả chậu nước mắt nè.
Lúc này, cách đó không xa Quan Châu Vân đỡ anh mình, mặt cô ấy đầy nước mắt, trên mặt vẫn còn lớp trang điểm lộng lẫy. Cô ấy nhìn Chu Thận Chi ôm lấy eo Thẩm Điềm, hai người cúi đầu nói chuyện trong biển người. Cô ấy cũng nhìn thấy Thẩm Điềm nhón chân hôn lên má Chu Thận Chi, cũng nhìn thấy Chu Thận Chi hơi nhướng mày cúi đầu nói cái gì đó bên tai Thẩm Điềm khiến cho mặt người con gái đỏ rực.
Không đến hai tháng, bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy Chu Thận Chi đã thích Thẩm Điềm.
Cô ấy vẫn luôn cho rằng anh sẽ không dễ dàng yêu bất kỳ một cô gái nào, cho dù là cô vợ Thẩm Điềm bên cạnh anh. Anh kết hôn không phải vì tình yêu mà là vì mục đích khác nên anh mới đối xử tốt với Thẩm Điềm nhưng anh sẽ không dễ dàng yêu cô.
Chỉ khi cô ấy nghĩ như vậy thì cô mới có thể chấp nhận được chuyện Chu Thận Chi cưới Thẩm Điềm.
Cô gái bình thường, không có gì nổi bật hồi lớp 12, bây giờ lại trở thành vợ của Chu Thận Chi.
Nước mắt của Quan Châu Vân cứ rơi lã chã. Cô gái xinh đẹp, yêu kiều khóc nức nở khiến cho người ta vô cùng đau lòng. Quan Quốc Chiêu cũng xót em gái, hắn nghiến răng nói: “Để bố đối phó với mẹ của Chu Thận Chi, ép bọn họ ly hôn”.
“Anh, đừng làm như vậy”. Quan Châu Vân nhìn khuôn mặt vẫn đang chảy máu của Quan Quốc Chiêu.
Bốn người Giang Sơn, Trịnh Thiều Viễn, Trần Vận Lương và Tào Lộ đều đứng lên chắn trước Chu Thận Chi và Thẩm Điềm. Đám anh em của Quan Quốc Chiêu cũng kéo đến, hùng hùng hổ hổ hỏi: “Anh Quan, báo cảnh sát không?”
“Hắn là người ra tay trước”.
Quan Quốc Chiêu giận dữ đáp: “Báo cảnh sát làm gì? Ông đây là người hèn nhát như vậy sao?”
Ba người đàn em của hắn im lặng đi. Cũng đúng, Quan Quốc Chiêu đã được liệt vào danh sách đen của cảnh sát nên hắn làm gì dám báo cảnh sát chứ.
“Cùng lắm là đánh một trận chứ gì”. Nói xong hắn bước lên phía trước.
Trần Vận Lương chửi thề mấy câu, thân hình mũm mĩm bước lên trước hai bước: “Anh đây tui mập nhưng rất nhanh nhẹn đấy, chú em có muốn nếm thử nắm đấm của anh không?”
“Con mịa mày”
Quan Châu Vân kéo tay Quan Quốc Chiêu: “Anh!”
Quan Quốc Chiêu nhanh chóng kéo nam sinh kia về: “A Lượng, quay lại”.
Nam sinh kia dừng lại, ngoan ngoãn đi về.
Quan Quốc Chiêu gọi to: “Chu Thận Chi!”.
Trong đám người, Chu Thận Chi ngước mắt lên, đôi mắt đào hoa ánh không có tí cảm xúc nào, vừa lạnh lùng vừa khinh bỉ nhìn qua. Mà Thẩm Điềm được anh ôm vào lòng cũng nhìn qua, làn gió thổi nhẹ nhàng làm váy cô bay bay.
Đôi mắt hạnh to tròn, khuôn mặt nhỏ nhắn hình trái tim.
Đôi môi đỏ mọng, khóe mắt hơi hồng hồng, làn da của cô trắng như tuyết, trong làn gió đêm dường như còn thoang thoảng mùi hương của cô.
Vừa nữa Quan Quốc Chiêu chưa nhìn rõ diện mạo của Thẩm Điềm, hắn chỉ là mượn rượu mà mắng người một cách linh tinh. Hắn cảm thấy không xinh đẹp hơn em gái hắn.
Trừ em gái hắn ra, những người con gái khác đều xấu hết.
Nhưng lúc này, khi nhìn rõ được diện mạo của Thẩm Điềm, hắn liền sửng sốt.
Hắn đứng hình mất mấy giây.
Mãi cho đến khi một giọt máu chảy vào mắt hắn thì hắn mới hoàn hồn trở lại, hắn chỉ vào mặt Chu Thận Chi: “Mày đừng có kiêu căng quá”.
Chu Thận Chi kéo Thẩm Điềm ra đằng sau.
Anh đi ra từ trong đám người đến trước mặt Quan Quốc Chiêu.
Giọng anh vẫn hờ hững, lạnh lùng như cũ: “Ai kiêu căng?”
Quan Quốc Chiêu nuốt một ngụm nước bọt, rũ mắt nhìn người gái ở sau lưng Chu Thận Chi, được Chu Thận Chi nắm tay. Ở góc độ này, chỉ có thể nhìn thấy cổ tay trắng bóc đang đeo chiếc vòng đỏ lá phong của cô.
Quan Quốc Chiêu ngước mắt lên nhìn Chu Thận Chi: “Cmm lần sau cẩn thận đấy”.
Quan Châu Vân ở bên cạnh luôn kéo tay Quan Quốc Chiêu, cô cũng nhìn về phía Chu Thận Chi nhưng Chu Thận Chi chỉ hếch cằm nhìn Quan Quốc Chiêu, không thèm liếc cô ấy một cái.
Thẩm Điềm cũng đang kéo tay anh ý bảo anh quay về thôi.
Thế nên, hai người đàn ông đang lườm nhau bị hai người con gái nhắc khéo cũng dần dần về chỗ.
Chu Thận Chi quay người đi, Thẩm Điềm lập tức khoác lấy cánh tay anh dắt anh về chỗ ngồi.
Bọn Trần Vận Lương cũng xoay người về chỗ.
Bình thường Tào Lộ nói nhiều, cũng rất biết chửi người, chửi như hát hay như tối nay cô ấy im lặng không nói gì, cô ấy biết đây không phải là lúc để kiếm chuyện. Đám Quan Quốc Chiêu hồi lớp 12 đi đâu cũng gây chuyện, ỷ nhà có tiền nên suốt ngày làm loạn. Nhưng Quan gia vô cùng giàu, người bình thường như bọn cô căn bản không thể đắc tội với bọn hắn được.
Họ quay về chỗ ngồi, ngồi xuống.
Bọn Quan Quốc Chiêu cũng về chỗ ngồi, sau đó bọn hắn thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi khu cắm trại. Khi bọn hắn ra về, bầu không khí căng thẳng mới dần dần được lắng xuống. Ông chủ bảo nhân viên ra quét dọn đống chai vỡ trên đất. Những bàn cách đó không xa nhìn Chu Thận Chi mấy lần rồi mới thu tầm mắt lại, không khí lại vui vẻ như lúc ban đầu.
Mọi người đều nhìn thấy, người gây sự trước là Quan Quốc Chiêu.
Chu Thận Chi cũng chỉ vì tức quá mà ra tay, bạn gái bị chửi như vậy, anh không đánh cho vài phát thì mới lại.
Chu Thận Chi ngước mắt nhìn ông chủ: “Tất cả tổn thất, tôi chịu trách nhiệm”.
Ông chủ cười nói: “Được thôi, tôi nhớ bàn của cậu rồi đấy”.
Chu Thận Chi gật đầu.
Ngón tay anh bị thương, chảy máu.
Thẩm Điềm lấy khăn giấy lau cho anh, tiếc là ở đây không có cồn tiêu độc và băng cá nhân nên cô chỉ có thể xử lý vết thương của Chu Thận Chi một cách đơn giản nhất.