Chương 6: Thôi xong rồi!!!

Trời chiều dần ngả bóng, Linh Ngọc lén lút bấm tay Nghi Vân mấy lần, nàng ấy mới đứng dậy nói đã đến giờ bọn họ về phủ.

Chiêu Dương chơi chưa đã, còn muốn mọi người đến Túy Hương lâu ăn tối. Nàng kiên quyết từ chối, nói trong phủ có việc.

Hai cô nương ham chơi kia đành ngậm ngùi hẹn khi khác.

Vĩnh Khanh thong thả theo sau nàng, hắn định đưa nàng về thật ư?

Nàng quay lại, lấy hết sức thốt ra mấy lời nhỏ nhẹ:

"Giờ vẫn còn sớm, Quận vương không phải đưa ta về."

Hắn tiến gần hơn, nàng tinh tế ngửi được mùi phấn son rất nhạt trên người hắn, chắc sáng nay trước khi ra cửa, hắn lại lăn giường với nha hoàn thông phòng nào đó.

Linh Ngọc cúi đầu che giấu sự chán ghét tột độ trong mắt, khẽ lùi lại.

"Dù sao cũng tiện đường, ta chỉ đưa nàng về đến cổng Hầu phủ. Khi khác còn sớm, ta sẽ vào chào hỏi Hầu gia."

Từ khi nào phủ Quận vương lại cùng đường Hầu phủ nàng còn chưa biết đấy. Không muốn nhiều lời với hắn, nàng bước chân nhanh hơn. Mã phu từ đâu chạy tới, đặt bậc gỗ để nàng lên xe. Nàng cũng không đợi Đào Chi tiến lên vén rèm, tự mình dẫm lên từng bậc rồi chui vào xe.

Bỗng dưng có một lực kéo rất mạnh, kéo nàng vào trong xe. Nàng đập đầu vào l*иg ngực ai đó, là nam nhân!

Trong không khí có mùi máu nhàn nhạt.

Linh Ngọc choáng váng, bị kéo rất mạnh nên nàng ngã gọn vào lòng người đó. Nàng dường như định hét lên thì một đôi môi áp chặt vào môi nàng.

Mắt nàng mở to hết cỡ. Miệng nàng mở ra muốn gào lên. Đây không phải là càng tạo cơ hội cho kẻ gian làm bậy ư?

Nam nhân đó dường như có chút sững sờ khi thấy miệng nàng đang bị hắn ghì chặt có chút hé ra.

Chỉ trong tích tắc, hắn thuận thế tách hàm răng ngọc của nàng, công thành đoạt đất, quấn quýt đầu lưỡi nàng.Thế mà kiếp này nàng lại bị một nam nhân xa lạ ôm chặt trong lòng rồi hôn cuồng nhiệt.

Nàng muốn ngất đi. Không, cho nàng chết thêm lần nữa cũng được.

Ngay ngoài xe là Vĩnh Khanh Quận vương, là vị hôn phu của nàng. Xa hơn ra rất nhiều vương tôn quý tộc.

Mà trong này thì nàng dây dưa với một nam nhân xa lạ, tư thế ái muội, môi kề môi, ôm nhau không một kẽ hở...

Kiếp trước, khi Vĩnh Khanh "bắt gian", nàng với môn sinh kia quần áo chỉnh tề, thậm chí còn ngồi cách nhau mấy bước, vậy mà hắn vẫn tiến lên chém chết người kia trong một nháy mắt.

Nàng thảm rồi. Đầu óc nàng như bị hút hết tinh lực, nàng thậm chí còn không thể suy nghĩ.

Rèm được mở ra.

Nàng nghe được tiếng hít vào rất rõ.

Thôi xong rồi!!!

Nàng chợt nghe thấy tiếng Vĩnh Khanh :

“Sao có chuyện gì mà mặt ngươi thất sắc vậy ?”

Giọng nói gần hơn, dường như là hắn đang đi về phía này. Rồi giọng Đào Chi run rẩy :

“Khoan... khoan thưa Quận vương, ngài không được…”

“Có chuyện gì mà ngươi nói không ra câu vậy ? Để ta xem…”

Linh Ngọc nhắm mắt cam chịu.

“Dạ thưa, là tiểu thư đang... đang... thay y phục !”

Bàn tay đang đưa tới rèm xe của Vĩnh Khanh đột nhiên cứng đờ, có tiếng cười trêu chọc từ ai đó đứng sau hắn.

“Tiểu thư có dặn nô tỳ pha sẵn một ấm trà, khi nãy lên xe vì lỡ tay, tiểu thư làm đổ hết trà lên quần áo. Trà nóng nên tiểu thư vội thay…”

Mặt Vĩnh Khanh hơi phiếm hồng, quả thật một tiểu thư thay quần áo thì nô tỳ nào dám nói rõ, vậy mà hắn lại thất lễ không suy nghĩ chu toàn, đúng là bêu xấu mà.

Hắn hắng giọng rồi khẽ hỏi vào trong xe :

“Xin lỗi vì mạo phạm. Ta chỉ là... lo có chuyện gì. Nàng không bị bỏng chứ ?”