Chương 9: Nàng bắt chước y hệt điệu bộ ngả ngớn của hắn

Lúc này trời đã tối, trước phủ có hai l*иg đèn màu đỏ mờ mờ, nhưng lúc này đặc biệt chói mắt.

Nàng kêu mã phu lùi xe ra góc tối, từ đây có thể nhìn thấy cổng phụ, rồi bảo hắn tiến ra cổng chính gọi cửa.

Nàng khẽ đẩy Đào Chi, nàng ấy biết ý theo sau mã phu.

Chỉ còn lại hai người, Linh Ngọc đỡ Lạc Vương lén lút xuống xe ngựa rồi đi về cửa hông Tướng phủ.

Lúc xuống xe, nàng mới phát hiện hắn rất cao. Nàng phải ngước mắt lên mới thấy được cằm hắn.

Cho nên nàng đỡ hắn có chút chật vật. Linh Ngọc thầm nghĩ, giờ nàng phải ăn nhiều mới được, có lẽ cũng phải vận động nhiều hơn để cao thêm một chút.

Không biết hắn suy yếu thật hay không, mà dựa hoàn toàn vào nàng, lê từng bước nhỏ.

“Vương gia, nhanh lên một chút. Nếu có người nào nhìn thấy thì sao ?”

“Thì sao ?” Hắn kéo dài giọng.

“Tiểu nữ cũng không tiếng tăm lừng lẫy như ngài, nhưng nếu bị nhìn thấy lôi lôi kéo kéo với một tiểu cô nương, ngài không sợ danh tiếng không gần nữ sắc của mình bị ảnh hưởng sao ?”

Hừm, nói cũng đủ sắc sảo.

Vậy mà hắn vẫn cúi đầu xuống, ngả cằm lên đầu nàng.

Linh Ngọc căm hận, biết vậy nàng cứ im lặng làm việc của mình.

Cuối cùng cũng tới cửa phụ.

Nàng gõ hai tiếng, đã có người mở cửa. Người bên trong chỉ gật đầu chào :

“Linh Ngọc tiểu thư.”

Rồi phụ nàng đưa Tinh Húc vào.

Mấy lão bá từng chiến đấu cả đời, có thương thế nào chưa từng thấy. Họ xử lý vết thương còn thành thạo hơn cả ngự y.

Linh Ngọc nói qua tình hình, cũng không che giấu mà nói đại nhân vật nằm đây là Lạc Vương.

Hắn có vẻ ngoài như vậy, cũng không che giấu được.

Nàng chỉ nói hắn bị thương, vô tình nàng gặp được nên tiện tay giúp.

“Tiện tay ?”

Tinh Húc không vui, nhíu mày nghĩ thầm. Hắn mới không muốn bị người ta tùy tiện thế đâu. Trên đời này, hắn mới là người được phép tùy tiện.

Đào Chi thập thò ngoài cửa :

“Tiểu thư, đã muộn rồi... nếu về muộn hơn, sợ là lão gia và phu nhân sẽ lo lắng.”

Linh Ngọc gật đầu. Mấy lão bá cũng đã xử lý xong, lần lượt kéo nhau ra ngoài để người ở bên trong nghỉ ngơi.

Linh Ngọc tiến đến, nàng ghé sát vào tai Tinh Húc, bắt chước y hệt điệu bộ ngả ngớn của hắn :

“Vương gia, ngày rằm hàng tháng tiểu nữ đều đi dâng hương cùng mẫu thân ở Thanh Vân tự.”

“Ngày bảy hàng tháng, tiểu nữ sẽ đi dạo ở phố Lĩnh Tây.”

“Ngày hai mươi ba hàng tháng, tiểu nữ đều đi hiệu sách Sinh Thiên Các.”

“Còn lại tùy thuộc, nếu Chiêu Dương Quận chúa hay Vân Nghi tỷ tỷ rủ, thì ta cũng ra ngoài.”

“Ồ, cho nên ?”

"Cho nên, nếu Vương gia muốn trả ơn tiểu nữ, thì có rất nhiều dịp.”

Linh Ngọc nói xong, hất mặt đi ra cửa, còn nghe thấy tiếng cười nhẹ sau lưng.