Nàng mấp máy môi, túng quẫn không biết phải nói gì.
Giờ nàng mới để ý, vai phải hắn bị thương, giống như bị đâm, vẫn còn rỉ máu. Hắn mặc trường bào màu xanh nhạt nên nhìn rất rõ.
Mặt hắn không tái đi như người bị mất nhiều máu, ngược lại đỏ một cách bất thường.
Tròng mắt hắn dù cố tỉnh táo nhưng lại có chút mê man.
“Tiểu thư nhìn ra hả ? Đúng là ta bị thương, và còn bị hạ xuân dược. Khi nãy mạo phạm rồi.”
“Không chỉ đơn giản là mạo phạm đâu, cả hai kiếp ta chưa bị ai hôn như vậy đấy.” Linh Ngọc thầm oán.
Thấy nàng im lặng, hắn yếu ớt tiếp lời :
“Khi nãy vốn chỉ muốn che tay lên miệng để nàng không hét lên, nhưng tay trái ôm nàng, tay phải lại đau không cử động được. Ta cũng hết cách, đành dùng miệng…”
Nàng không nghe nổi nữa, đưa ngón tay chạm vào môi hắn, ý bảo hắn đừng nói.
Hành động này của nàng là bột phát.
Nhưng nam nhân kia lại ngậm lấy ngón tay nàng.
“Nàng quên ta bị hạ xuân dược à ? Đừng chạm trực tiếp như thế... hay là nàng không ngại...”
“Ta... ta còn chưa cập kê đâu…”
Linh Ngọc trực tiếp ngắt lời hắn. Nàng nhón dậy, cởi ngoại bào hắn.
Người kia có chút líu lưỡi :
Nếu chưa cập kê thì... thôi đi... ta không muốn…”
Hắn chưa kịp nói hết câu thì thấy nàng vạch vai phải hắn ra, đổ bã chè vào khăn tay rồi vắt khô, sau đó lau sạch vết máu quanh chỗ bị thương.
Nàng lấy ra một lọ kim sang dược trong góc xe, mở ra, rắc lên miệng vết thương của hắn.
Không đợi hắn hỏi, nàng nhẹ giọng :
“Ngoại tổ phụ ta là Dương tướng, ông dặn ta lúc nào cũng phải mang mấy loại trị thương bên người, có lúc cần đến. Không ngờ đúng thật.”
Đúng lúc này, xe ngựa dừng lại, có tiếng Vĩnh Khanh bên ngoài :
“Linh Ngọc tiểu thư, đã về đến Hầu phủ rồi.”
Nàng hơi lắp bắp, có khả năng đó ư ? Vậy thì…
Tinh Húc nhìn vẻ mặt của nàng, dù vẫn còn đau nhưng hắn không khỏi bật cười :
“Đùa nàng thôi, ta rất dễ rơi vào trường hợp này, nên hoàng huynh luôn bắt ta mang theo mấy viên dược, có thể chống đỡ hoặc làm giảm tác dụng của độc cho đến khi thoát thân.”
Hắn không nói với nàng rằng loại thuốc này dành để trị kịch độc cực mạnh. Còn loại hương thôi tình kia, lúc nãy ở trên xe là lúc hắn bị kí©h thí©ɧ nhất, ôm cũng ôm rồi, hôn cũng hôn rồi. Còn bước cuối cùng, hắn đành dùng nội lực định khí lại tinh thần.
Dù vẫn khó chịu, nhưng không đến nỗi bị chi phối.
Thấy vẻ mặt nàng đăm chiêu, hắn lấy tay trái cố chống cho người ngồi dậy, vẫn mang giọng đùa cợt :
“Không phải lo, dù sao thanh danh nàng cũng không bị ảnh hưởng gì, mà dù là có... chẳng phải ta cường đại hơn nhiều so với vị hôn phu kia của nàng sao ?”
Linh Ngọc ngẩng phắt đầu lên, nhìn hắn chằm chằm.
Tinh Húc thở dài, đưa tay lên hơi xoa đầu nàng :
“Thôi nào, ta chỉ đùa thôi.”
Miệng nói vậy nhưng tay hắn lại lướt qua tóc mai nàng, chạm vào vành môi nàng.
“Về phủ, ai hỏi thì bảo đồ ăn hôm nay quá cay, môi nàng sưng hết lên rồi.”
Linh Ngọc nghiến răng. Sao ở bên cạnh người này, tâm trạng nàng lên xuống liên tục bất thường như vậy chứ ? Nàng đang định châm chọc hắn thì Đào Chi nói khẽ :
“Tiểu thư, đã đến Tướng quân phủ.”