Mặt Vĩnh Khanh hơi phiếm hồng, quả thật một tiểu thư thay quần áo thì nô tỳ nào dám nói rõ, vậy mà hắn lại thất lễ không suy nghĩ chu toàn, đúng là bêu xấu mà.
Hắn hắng giọng rồi khẽ hỏi vào trong xe :
“Xin lỗi vì mạo phạm. Ta chỉ là... lo có chuyện gì. Nàng không bị bỏng chứ ?”
Hồn phách của Linh Ngọc lơ lửng trên mây, giờ đã chui lại vào cơ thể nàng. Người nam nhân kia buông nàng ra, khẽ miết đôi môi nàng, khàn khàn thì thầm vào tai nàng :
“Mau trả lời đi, nàng muốn rèm lại bị kéo lên nữa sao ?”
Dù giọng hắn rất nhỏ, nàng cũng cảm nhận hắn đang bị kí©ɧ ŧìиɧ. Nàng từng là phụ nhân đã kết hôn, mấy loại chuyện này đương nhiên nàng biết.
Nàng cố tìm lại giọng mình :
“Tạ ơn Quận vương, chỉ hơi nóng thôi, ta không sao.”
“Được, không sao thì tốt rồi, chúng ta đi thôi.”
Đào Chi lên xe ngựa, mặt cúi gằm nhưng nàng ấy chỉ dám ngồi bên ngoài rèm, nhìn vào thì giống nha hoàn làm việc không tốt, sợ tiểu thư tức giận nên không dám vào trong xe.
Linh Ngọc thấy ấm áp, nàng biết Đào Chi ngồi đó là để canh cho nàng.
Sóng gió qua đi, giờ nàng thật sự muốn gϊếŧ chết tên đăng đồ tử này.
Nàng ngẩng mặt lên, thì mắt đột nhiên co rút, sự chấn động này còn kinh hãi hơn cả việc hắn làm với nàng khi nãy.
Nam nhân này vậy mà lại là...
Lạc Vương !
Trong kinh thành, công tử tuấn mỹ, tài mạo song toàn vô số. Ngay cả ba người nàng gặp hôm nay cũng được rất nhiều cô nương hâm mộ.
Nhưng Lạc Vương... người này không nằm trong số đó.
Lạc Vương là người họ chỉ dám đứng xa, vì hào quang của ngài ấy làm lu mờ tất cả.
Trong kinh thành có một câu nói :
Nếu nam tử một lần gặp khiến người ta chấn kinh, không thể cử động cũng không thể mở miệng, chỉ biết ngây ngốc nhìn, thì đó chính là Lạc Vương.
Là con út của tiên hoàng, thân huynh đệ với hoàng thượng.
Thái hậu mang thai Lạc Vương khi đã ba mươi bảy tuổi, hoàng thượng còn hơn hắn hai mươi tuổi đâu. Hoàng thượng lên ngôi năm hai mươi ba tuổi, thân đệ này mới lên ba. Trong khi các hoàng tử ở trong cung có mẫu phi chăm sóc thì người đệ đệ này ngày đêm chỉ đòi ngài ấy. Ăn cùng, ngủ cùng, chơi cùng... Hoàng thượng như một người cha đúng nghĩa của hắn.
Dù hắn còn ít tuổi hơn trưởng tử của ngài.
Thái hậu yêu thương, hoàng thượng chiều chuộng. Hắn là một người dẫm phải bỏng tay, không ai dám dây vào hắn. Hắn được phong Thân vương khi mới mười tuổi. Có phủ đệ riêng, to và lộng lẫy nhất kinh thành khi mới mười ba tuổi.
Lời đồn về hắn rất nhiều, như
Năm nay mười chín tuổi nhưng hắn chưa có chính phi, cũng không có thϊếp thất.
Có người còn nghĩ hay hắn “đoạn tụ”, thích nam nhân. Nhưng hắn cũng chưa bao giờ thể hiện ra, dù việc quý tộc thích luyến đồng cũng không phải không có.
Cũng có người nói, hắn đẹp tới mức làm tất cả cúi đầu, dưới gầm trời này cũng không có ai dám sánh đôi với hắn.
Thái hậu và hoàng thượng mong hắn một đời vui vẻ nên mới sắc phong hắn là Lạc Thân vương.
Tên tự của hắn là Tinh Húc.
Sự thật phũ phàng, Linh Ngọc mới vừa muốn dạy cho tên vương bát đản này một bài học, sống không bằng chết...
Thì bây giờ nàng còn không dám thở mạnh, đến nói nàng cũng không dám nữa là.
“Hóa ra bổn vương vào xe An Lạc Hầu tiểu thư, đúng là cũng trùng hợp, không phải cũng có chữ Lạc sao ?”
Giọng điệu hết sức ngả ngớn.