Nếu hắn ta phải lòng thứ muội kia từ lễ cập kê, tự định chung thân với nàng ta, sao hắn không cố gắng lấy người trong lòng mình?
Cuối cùng, hắn ta cũng vì lời ra tiếng vào. Đường đường là quận vương mà lại cưới thứ nữ con thϊếp thất.
Như thế cũng thôi đi, hắn còn âm mưu thâm độc cùng mẹ con ả giăng một cái lưới nham hiểm để nàng rơi vào, dù hắn biết nàng sẽ vạn kiếp bất phục.
Nếu hắn không hai lòng, thì thứ muội dù muốn cũng làm gì có cơ hội chen chân vào, hại nàng bị nhục nhã, bị lừa uống hàn dược để không thể có thai suốt ba năm?
Cho nên, hắn mới là kẻ đáng ghê tởm nhất.
Một kẻ hèn nhát, lòng lang dạ sói dưới bộ da đẹp đẽ thì có ích gì?
Có lẽ ánh mắt nàng quá mãnh liệt làm khuôn mặt nàng ửng đỏ. Vài ánh nắng của chiều tà xuyên qua đình, nhảy nhót phủ lên nàng khiến nàng như được dát một lớp vàng.
Trông nàng lúc này có một vẻ kinh diễm khó tả.
Nàng cố cắn môi, bấm chặt móng tay giữ cho mình bình tĩnh.
Nàng lần lượt phúc thân với ba người, nhưng cũng không thèm nhìn ai trong số họ.
Hai người kia vốn rất muốn nói vài câu bông đùa nhưng biết nàng là hôn thê của Vĩnh Khanh nên nhịn xuống, cười cười nói nói với Chiêu Dương và Nghi Vân.
Nàng mới không muốn ngồi cùng hắn đâu.
Nàng quay sang nói với Chiêu Dương:
"Ta phải về rồi, hôm nay mẫu thân đã dặn không được về muộn."
Nàng thay lời mẫu thân dặn "cố gắng về sớm" thành "không được về muộn".
Chiêu Dương la lên:
"Sao lại thế? Ta vẫn chưa nói hết chuyện với ngươi đâu!"
Linh Ngọc phiền chán không thôi. Nàng biết Chiêu Dương có ý tốt muốn tạo điều kiện cho nàng gần gũi Vĩnh Khanh.
"Linh Ngọc tiểu thư đúng là rất quy củ. Nếu sợ bị mắng thì tiểu thư cứ lấy quận vương ra làm bia đỡ!" Tiêu Ngạn vui vẻ nói.
Lời này tuy có ý trêu chọc nhưng cũng không sai. Nếu nói đến ở lại với hắn, dĩ nhiên cha mẹ nàng cầu còn không được.
Mẹ nàng vẫn lo nàng chưa tiếp xúc nhiều với hắn, chỉ gặp mặt chào hỏi qua loa vài lần.
Về sau lúc kết hôn vẫn còn cảm giác xa lạ.
Nếu bồi dưỡng tình cảm được từ bây giờ, không phải quá tốt sao?
Cứ từ chối cũng không hay lắm, nàng đành ngồi xuống cạnh Nghi Vân.
Hai người Chiêu Dương, Nghi Vân đã quen với cả ba người nên chuyện trò rất tự nhiên. Thấy nàng im lặng, chỉ cho rằng nàng ngượng ngùng với Vĩnh Khanh.
Kiếp trước, nàng nổi tiếng tài sắc nhưng cũng rất tuân thủ nữ tắc, là hình mẫu mọi người mẹ muốn con trai mình cưới về.
Nhưng đa phần nam nhân lại chán ghét điều đó.
Cho nên, Linh San mới nói nàng như khúc gỗ trên giường... Vĩnh Khanh phải nghĩ tới ả ta mới làm chuyện vợ chồng với nàng.
Sau cơn sóng oán hận như lũ quét qua đi, nàng tự nhủ trước mặt mình không phải lũ nhãi con sao? Nàng khi chết còn hơn tuổi bọn họ đấy!
Nghĩ thông suốt rồi, nàng cũng mỉm cười, thỉnh thoảng góp vui một hai câu. Tư thế phóng khoáng pha lẫn ngọt ngào.
Nàng nhìn được sự tán thưởng từ hai người kia.
Còn Vĩnh Khanh, liếc nàng cũng không muốn bẩn mắt.
Hắn ngồi tựa vào lan can trong đình, mắt như có như không thỉnh thoảng liếc Linh Ngọc.
Lung linh như ngọc!
Cô nương này mới một năm đã trổ mã thành tiểu mỹ nhân. Lần trước gặp, hắn luôn thấy nàng ngoan ngoãn cụp mắt, cúi đầu, một lời vàng cũng tiếc không nói.
Hôm nay, vị hôn thê này lại cho hắn một kinh hỉ không nhỏ.
Nàng ấy xinh đẹp tươi mát như đóa hoa mẫu đơn buổi sớm, dường như chỉ đợi có ánh nắng đầu tiên rọi vào, sẽ chuyển mình và nở rộ, chỉ đợi người tới hái.
Hắn nếm thử tư vị nữ nhân năm mười sáu tuổi. Như bao con em quý tộc khác, đó chính là những nha hoàn thông phòng mẫu thân chủ định mua cho hắn.
Ban ngày họ hầu hạ hắn ăn mặc, ban đêm hầu hạ trên giường. Kiểu nữ nhân nào hắn cũng nếm thử rồi.
Mọi người luôn nói lấy vợ thì chọn người đoan chính, rộng lượng về để quản gia, nối dõi tông đường. Còn để mua vui đã có thϊếp thất, thông phòng.
Nhưng chính thê sắc nước hương trời, chẳng phải tư vị càng thú vị hơn sao?
Mấy tháng nữa, nàng ấy sẽ cập kê, chính thức ở độ tuổi trưởng thành. Sau đó... sau đó...
Gả cho hắn.
Hắn có chút mong đợi rồi.