Chương 4: Sợ là không ai biết được bộ mặt thật của hắn thì đúng hơn

Chiêu Dương huyện chủ hẹn nàng ra Tây Hồ ngắm cảnh, thưởng sen.

Nàng ấy là một trong những người có giao tình với Linh Ngọc ở kiếp trước.

Nàng tin rằng khi nàng xảy ra chuyện, Chiêu Dương đã gửi thiệp đến phủ nhưng bị trả lại.

Nàng ấy sẽ nghĩ nàng tuyệt giao, không dám gặp ai.

Rồi khi nàng gửi thư cho nàng ấy cũng vậy, Ánh Hồng về nói huyện chủ từ chối gặp, nàng cũng nghĩ người đi trà lạnh.

Nàng như con chim bị chặ.t hai cánh, ở trong một l*иg giam tầng tầng lớp lớp kìm hãm.

Giờ nàng cứ vui vẻ gặp gỡ bằng hữu, có giao tình càng nhiều càng tốt.

Buổi sáng thỉnh an mẫu thân, nàng xin phép ra ngoài, bà chỉ dặn dò nàng cẩn thận, đi sớm về sớm.

Thấy ánh mắt phát sáng của thứ muội, Linh Ngọc nhếch miệng:

“Hôm nay muội phải ở nhà thôi, huyện chủ đích thân viết trong thϊếp là chỉ mời một mình ta.”

Nàng thấy khăn trong tay thứ muội bị vò nát.

Phải rồi, Tây Hồ vốn là nơi dập dìu tài tử giai nhân.

Nhấc tay cũng thấy công tôn, hầu tước, quyền quý trong kinh thành tụ tập đối thơ, vẽ tranh, đánh cờ hay đơn giản chỉ đi dạo.

“Hừ, cũng không phải là người ngươi tâm niệm trong lòng, ngươi gấp cái gì?” – nàng thầm nghĩ.

Linh Ngọc khoan khoái ngồi trong đình, nhìn Chiêu Dương huyện chủ và Nghi Vân tiểu thư phủ Trường Nhạc Hầu.

Hai cô nương hào hứng thử mấy món điểm tâm Vãn Hương Lầu nàng mang đến.

Hiện tại, nơi này chưa nổi tiếng, mãi ba, bốn năm sau mới được nhiều người biết đến.

Từ sáng, người nối nhau mua điểm tâm dài cả dãy phố.

Tiếng thơm còn lan đến tận hậu cung, thái hậu còn tò mò muốn thử.

Quả nhiên, Chiêu Dương và Nghi Vân tấm tắc khen ngon.

Ăn xong còn quay ra chê nàng không hào phóng, mua điểm tâm chỉ đủ cho bọn họ nhét kẽ răng.

Cả ba cười đùa ầm ĩ.

Linh Ngọc thật luyến tiếc thời điểm này, được cười đùa, trêu chọc, được ngây thơ, ấu trĩ mà không ai phán xét.

Thấy nàng hơi bần thần, Chiêu Dương huých tay nàng:

“Mấy lần gặp gần đây, ta thấy ngươi thay đổi rồi, cứ thở dài rồi ngẩn ngơ.”

Nghi Vân đã làm lễ cập kê đầu năm nay, che miệng cười:

“Linh Ngọc muội muội rõ là hoài xuân chứ sao? Cũng sắp cập kê, là có thể gả chồng.”

Chiêu Dương ôm bụng cười, ánh mắt tỏ vẻ đã hiểu:

“Hóa ra ngươi tương tư Vĩnh Khanh biểu ca? Chỉ cần ngươi nói, ta hẹn huynh ấy đến, ta làm bình phong, các ngươi tha hồ gặp mặt.”

Nghi Vân nhéo nàng ta:

“Cẩn thận cái miệng ngươi, đừng làm hư muội ấy. Vĩnh Khanh Quận vương là công tử tuấn tú, cũng là bậc quân tử. Há làm theo lời xằng bậy của ngươi?”

Linh Ngọc thầm nghĩ:

“Tuấn tú bất phàm? Chính nhân quân tử ư?”

Sợ là không ai biết được bộ mặt thật của hắn thì đúng hơn.Bỗng nhiên, Chiêu Dương đứng bật dậy gọi to:

"Biểu huynh!" rồi quay sang nhìn Linh Ngọc.

"Hai người quả thật có duyên, vậy mà hôm nay biểu ca cũng ở Tây Hồ."

Nghe tiếng gọi của Chiêu Dương, một nhóm nam tử rất khí thế thong dong bước vào đình.

Đi đầu là Vĩnh Khanh quận vương, theo sau là Tử Sâm phủ Liễn quốc công và Tiêu Ngạn phủ Vinh quốc công.

Ba người này đi với nhau đúng là nhóm công tử nhất đẳng trong kinh thành.

"Thật tình cờ, biểu huynh hôm nay cũng đi dạo ở đây sao?"

"Đúng vậy. Lạc Vương mua được một bức hoạ quý nên hẹn mọi người qua xem, đã giải tán rồi."

"Đệ nhất mỹ nam cũng đến ư…" Chiêu Dương mở to mắt.

Nàng ta chưa nói hết thì bị quạt gõ vào đầu:

"Mỹ nam cái gì! Thúc ấy mà nghe được xem muội có bị cấm túc không!"

Chiêu Dương lúc này mới le lưỡi, dẫn mọi người vào đình.

Linh Ngọc thầm oán hận nàng ấy. Người nàng không mong muốn gặp nhất thì lại gặp sớm nhất.

Rất nhiều suy nghĩ, rất nhiều ký ức ồ ạt về như triều dâng.

Khi sống lại, nàng căm hận mẹ con Lan di nương một thì người nam nhân tuấn tú tiêu sái trước mặt này nàng căm hận gấp mười.

Nếu hắn ta phải lòng thứ muội kia từ lễ cập kê, tự định chung thân với nàng ta, sao hắn không cố gắng lấy người trong lòng mình?