Có canh thϊếp, bát tự, thư định hôn và vật đính ước hai bên… Không dễ để hủy hôn.
Hủy hôn chỉ xảy ra khi một trong hai người chế.t đi.
Hoặc một trong hai gây ra chuyện tổn hại đến danh dự của hai nhà. Nữ nhi thì định tình chung thân cho nam nhân khác, nam nhân thì có thϊếp thất hoặc để thông phòng có thai… Tất cả đều phải có chứng cứ và cũng phải đưa ra quan phủ để xóa bỏ hôn ước giữa hai nhà.
Những chuyện này không dễ làm, đặc biệt nàng còn là nữ nhi, không thể tùy tiện lộ diện hay hành động. Những nha hoàn nàng tin tưởng lại càng không có khả năng.
Linh Ngọc thất vọng lẩm bẩm:
“Sao không cho đôi cẩu nam nữ đó kết thành mối hôn sự luôn từ bây giờ đi?!!”
Đúng vậy!!
Chính là ý này!!
Nàng ngồi bật dậy, đến mức có cảm giác choáng váng.
Nếu hai người đó tình chàng ý thϊếp trước hôn lễ của nàng, lại để lộ ra cho nhiều người biết, thì thứ muội chẳng phải sẽ được gả luôn cho người trong lòng ả hay sao?
Cũng chẳng cần phải hủy hôn, chỉ cần đổi tên trong hôn ước là được.
Dĩ nhiên, nếu bị gả đi theo cách này, ả ta sẽ bị quý nữ khắp kinh thành phỉ nhổ.
“Thứ nữ câu dẫn tỷ phu, cướp hôn ước của đích tỷ!”
Đêm trước khi nàng chế.t ở kiếp trước, khi nàng lang thang rồi vô tình đến viện Xuân Bích của Lan di nương, dưới cửa sổ, nàng nghe được lời của ả:
“Chàng chỉ hận phải chờ con mấy năm. Chàng nói trong lễ cập kê của tiện nhân kia, lúc nhìn thấy con, chàng đã bị bắt mất hồn, từ đó trong lòng chỉ có mình con. Thậm chí khi ngủ cùng ả, chàng ấy phải tưởng tượng đó là con.”
“Hừ! Đệ nhất mỹ nhân kinh thành thì sao? Ta nhổ! Nàng ta bị bà mẹ không nên hồn đó dạy thành khúc gỗ. Nàng ta cũng chả phải ra làm quan, mang sắc mặt nghiêm nghị đó cho ai xem?”
“Cũng may mẹ chu đáo, sai Ánh Hồng bỏ thuốc cho ả bao nhiêu năm, làm ả ta không mang thai được. Thứ gà mái không biết đẻ trứng…”
Ánh Hồng là một trong bốn nha hoàn thân cận nhất của Linh Ngọc.
Kiếp trước, sau khi Đào Chi chế.t đi, Ánh Hồng theo nàng cùng Xuân Mai, Bích Liên vào Quận vương phủ.
Ả luôn thể hiện sự trung thành với nàng, không ít lần mắng nhiếc Lan di nương và thứ muội trước mặt nàng.
Ả cũng rất chịu khó sắc thuốc, bồi bổ cho nàng.
Đến khi nàng bị hưu, nàng dứt khoát thả ba người bọn họ xuất phủ, cho họ tiền lấy chồng hoặc về quê.
Chỉ có Ánh Hồng là quỳ một ngày một đêm xin ở lại.
Thà vào sân viện hoang vu vẫn trung thành hầu hạ nàng.
Khi nàng gửi thư nhờ giúp đỡ từ vài người bạn khuê mật ít ỏi trong kinh, Ánh Hồng mang thư ra ngoài và luôn trở về tay không, mắt đỏ hoe, quỳ xuống xin lỗi nàng.
Lúc đó nàng thở dài, nói:
“Dệt hoa trên gấm dễ, đưa than ngày tuyết mới khó cầu.”
Giờ nàng biết, những lá thư đó chắc chắn đã rơi vào tay mẹ con ả kia.
Cũng vào đêm đó, nàng về Lê viên, mặt xám như tro tàn.
Nàng không thấy Ánh Hồng đâu, vì nếu thấy ả ta, nàng chắc sẽ đồng quy vu tận với ả.
Nhưng đêm đó, giấc ngủ nàng rất nặng nề.
Nàng có cảm giác mình được nâng lên…
Nước ở hồ sen làm nàng sặc sụa rồi mơ màng tỉnh lại.
Nàng thấp thoáng thấy ánh mắt dữ tợn của Ánh Hồng đang cố dìm đầu nàng xuống nước. Ánh mắt hả hê pha lẫn khinh thường của di nương và thứ muội…
Nàng thấy bóng đêm như kéo dài vĩnh cửu.
Linh Ngọc nhắm mắt, những giọt nước mắt như trân châu thi nhau rơi xuống.
May quá…
Nàng vẫn còn kịp thay đổi vận mệnh của mình.