Không biết lấy sức mạnh từ đâu, nàng hất tay hắn ra, rồi lùi ra xa.
“Ngài là vương gia cao quý, ngài đi đường dương quan của ngài, ta về cầu độc mộc của ta.”
“Chúng ta không bao giờ gặp lại nhau nữa.”
Nói xong nàng quay ngoắt đi, cũng mặc kệ quần áo ướt sũng, nàng đi lên bậc ra khỏi hồ.
Hắn vươn tay ra kéo nàng ra sau, nàng đập vào l*иg ngực hắn, hắn xoay nàng lại, khẽ nghiến răng:
“Nàng nói cái gì? Nàng dám…”
Linh Ngọc không đợi hắn nói hết câu.
Nàng đẩy hắn ra, dường như dùng hết sức lực mà hét lên.
“Là ai ba lần bảy lượt chiếm tiện nghi của ta? Ai xông vào xe ngựa của ta, vào phòng ngủ của ta? Ai phi lễ ta?”
“Ngài đã ăn cướp còn la làng, giờ ngài muốn nói ta dễ dãi sao? Vậy thì đừng gặp ta nữa là xong.”
“Ngài là vương gia cao cao tại thượng, là mây trên trời, ta chỉ là vũng bùn dưới đất, ngài thích dẫm thích đạp tùy ý đúng không?”
“Ta khác các cô nương khác ư? Vì họ không có một người cha không biết đúng sai, nghe lời di nương thứ muội hại mẹ con ta không biết bao nhiêu lần.”
“Vì mẫu thân ta phải chịu lạnh nhạt, phòng không gối chiếc lúc vẫn còn đang tuổi xuân.”
“Vì nha hoàn thân cận nhất quay lại phản bội ta.”
“Ta vẫn phải gặp quận vương, vẫn tươi cười đón tiếp hắn, không phải hắn là hôn phu của ta sao?”
“Thế đạo này khắc nghiệt với nữ nhân, ta có thể tự mình huỷ hôn với hắn hay sao? Có thể từ chối hắn sao? Ta làm vậy thì cả kinh thành này chê cười, khinh miệt ta.”
“Thế thì cũng thôi đi, nhưng ta còn rất nhiều người muốn bảo vệ; mẫu thân ta, đệ đệ chưa ra đời của ta. Những nha hoàn luôn tận tâm trung thành với ta.”
"Ta không giống các cô nương khác vì ngày nào ta cũng như đi trên băng mỏng, nghĩ cách chu toàn cho mẫu thân, nghĩ cách bảo vệ đệ đệ, nghĩ cách ứng phó với Quận vương..."
“Ta thấy máu không sợ, tại sao ta phải sợ? Tại sao ta phải giống như những cô nương khác? Ngoại tổ phụ ta tắm máu quân thù mà lập quân công.”
“Trong ta chảy dòng máu của ông ấy, vài năm trước ta từng nhìn một nhà thị lang bị xử trảm ở cổng chợ, ta ở trong xe ngựa nhìn ra, ta không cả chớp mắt đấy.”
“Ngài xem khi gặp ta, ngài làm những gì, ta có thể cưỡng lại không? Giờ ngài muốn ta phải tuân thủ nữ tắc sao? Ta nên hét lên cho cả kinh thành nghe thấy ngài làm gì hay sao? Hay sau đó tìm cách tự sát vì bị ngài khinh bạc?”
“Không phải nữ nhân trên đời đều thích ngài đến phát điên ư? Ta cũng vậy đấy, tại sao ta phải phản kháng ngài?”
“Còn về tư cách có thể ôm hôn gần gũi ta, quận vương còn có tư cách hơn ngài đấy, dù gì đó cũng là hôn phu…”
Nàng chưa nói hết đã im bặt, môi hắn dán lên môi nàng, nàng mơ hồ nghe có tiếng gầm nhẹ đầy phẫn nộ.
Hắn tách miệng nàng ra, điên cuồng lấy hết không khí của nàng.
Nàng cảm thấy mình như chìm dần vào vùng nước ấm.
Nàng chợt nghĩ: Hình như không thể ở trong nước nóng quá lâu...
Nếu không...
Sẽ ngất!