Chương 23: Nàng dĩ nhiên là nàng, nhưng cũng không phải là nàng.

Tên điên này!!!

"Vương gia, sao không nói đi đến hồ nước nóng? Để ta suốt một đường lo lắng!"

“Ta nói đi tắm cùng nàng, nàng có đi không?”

Hắn hờ hững đáp. Chân nàng bỗng hụt hẫng, nàng sợ hãi bám chặt vào hắn, hét lên:

“Tiểu nữ không biết bơi!”

Tinh Húc đỡ eo nàng, kéo nàng về gần nơi có tiếng nước chảy róc rách. Dường như đó là nguồn nước chảy ra từ một khe đá. Có hai bậc đá, được làm ra để có thể ngồi tận hưởng dòng nước nóng ngay bên cạnh.

Hắn buông tay khỏi eo nàng:

“Không phải nàng nói hôm nay mệt nhọc sao? Vừa hay ta cũng đi cả ngày đường.”

Nàng giận dỗi:

“Ta làm gì có quần áo thay! Giờ còn ướt sũng như thế này.”

Hắn tựa tay vào thành hồ, chăm chú nhìn nàng. Nàng lúng túng muốn hạ thấp người xuống, thì cánh tay của hắn đã kéo nàng vào lòng. Xung quanh hồ có rất nhiều nến, mọi thứ sáng bừng như ban ngày. Thà như phòng ngủ của nàng ở Hầu phủ, cảm giác đỡ xấu hổ hơn rất nhiều.

Hắn vẫn không nói gì, mắt chăm chú nhìn nàng. Nàng cũng ngước lên nhìn hắn, thấy hắn thật sự có chút mệt mỏi. Dường như có một đốm lửa trong mắt hắn.

Nàng dè dặt, rồi lấy hết dũng khí hỏi:

“Vương gia, ngài lại bị trúng xuân dược à?

Hắn nheo mắt:

"Nàng nói xem."

Linh Ngọc nhìn kỹ hắn rồi lắc đầu:

"Chắc không phải chứ, ngài còn giữ được bình tĩnh thế này thì…"

Nam nhân kia tối sầm mặt, một tay kéo gáy nàng về phía hắn, ghé môi vào môi nàng, hôn một cách cuồng dã.

Linh Ngọc có chút quen, lần này nàng không giãy ra nữa, cũng vòng tay ôm nhẹ lấy eo hắn.

Hơi nước trong hồ bốc lên thành một màn sương mỏng, ánh nến kéo dài xuyên qua hơi nước như hư ảo. Không gian lặng như tờ, chỉ có tiếng quấn quýt, thở gấp gáp của hai người đang ý loạn tình mê dưới hồ.

Làn nước ấm bao bọc lấy hai người, quần áo dính chặt vào cơ thể.

Linh Ngọc cảm thấy như rơi vào một vùng ánh sáng, có màu của nắng, gió, có một vùng cỏ thơm xanh mướt tận chân trời, có tiếng chim ca, bướm lượn.

Nhưng nàng nhanh chóng nhận ra nam nhân kia bắt đầu lần tới. Tay hắn không an phận tách vạt áo nàng ra, cơ thể hắn cũng biến đổi lớn.

Từng gái chồng mấy năm có gì mà nàng không hiểu, nàng biết nếu tiếp tục thì chuyện gì sẽ xảy ra, với mị hoặc của hắn, nàng e là sẽ thuận theo. Tuy nhiên, hiện tại nàng không thể...

Nàng khẽ đẩy hắn, nhưng tay hắn như hai gọng kìm vậy.

Nàng cố xoay mặt sang hướng khác, nhưng bàn tay kia giữ gáy không để nàng nhúc nhích.

Linh Ngọc nổi lên tình tình tiểu cô nương: cáu giận, thấy mình bị xem thường.

Dùng lực mạnh hơn vẫn không buông ra được, nàng cắn vào môi hắn.

Cuối cùng hắn cũng buông nàng ra, cả hai thở hổn hển. Linh Ngọc kinh ngạc thấy mắt hắn vẫn u ám, không còn vẻ tùy tiện hay giễu cợt như mọi khi.

Nàng cố thoát ra khỏi vòng tay của hắn, lòng thầm than, may là ở dưới nước. Nếu ở chỗ khác, cơ thể hắn biến đổi như vậy…

Nàng còn đang chìm vào suy nghĩ miên man thì Tinh Húc đưa tay nâng cằm nàng lên, ép nàng nhìn vào mắt hắn, giọng khàn khàn:

“Nàng... là ai?”

Linh Ngọc bất chợt thấy rùng mình, nàng mở to mắt nhìn lại hắn, môi khẽ mấp máy.

Nàng dĩ nhiên là nàng, nhưng cũng không phải là nàng.

Nàng ở tuổi mười lăm kiếp trước hoàn toàn không như vậy. Nàng ngây thơ, trong sáng, e thẹn, bắt gặp một ánh mắt nhìn của nam nhân đủ để nàng đỏ mặt cả nửa ngày. Nàng luôn tuân thủ nữ tắc. Nàng chưa trải sự đời, thấy máu sẽ hét lên sợ hãi. Sẽ nhất quyết không cho ai nắm tay, không nói đến ôm hôn cuồng nhiệt như thế này.

Người ngoài nhìn vào nàng hiện tại sẽ chỉ thấy nàng rất xinh đẹp, khí chất cao quý, rực rỡ tỏa sáng, là một tiểu mỹ nhân. Người trong nhà cũng nể phục thấy nàng bản lĩnh, ít tuổi nhưng đã biết quản gia, làm mọi việc ngăn nắp đến hoàn hảo.

Nhưng nam nhân này, hắn... vậy mà lại...

"Ta để ám vệ theo nàng mấy tháng, coi như thấy được nàng thông minh, nhanh trí như thế nào.”

“Cũng khó cho nàng, ở độ tuổi đó mà đã biết thu phục nhân tâm, biết điều khiển lòng người cả Hầu phủ, ngay cả cha mẹ nàng…”