Chương 20: Có quá nhiều thay đổi ở kiếp này

Linh Ngọc mang nguyên cả bụng bực tức về phòng. Nàng muốn thay y phục thì có tiếng sột soạt, là tờ giấy trong tay áo.

Nàng mở ra xem:

“Trăng mờ ảo chiếu nhân gian

Trong lòng quân có muôn vàn nhớ mong

Ngày ngày khanh vẫn ngóng trông

Gặp người khanh đặt trong lòng bấy lâu

Người ơi có hiểu nỗi sầu

Tương tư quân mãi nguyện cầu một đôi.”

(Quân là chỉ người con trai, còn khanh chỉ người con gái ^^)

Linh Ngọc dở khóc dở cười. Tên điên này lại nghĩ nàng cũng đang tương tư hắn sao?

Nàng oán hận nghĩ, không lẽ khi sống lại, nàng lại chọn sai giờ?

Nếu không, sao tên Vĩnh Khanh không có đầu óc kia lại mang bộ mặt thâm tình với nàng, cũng khó cho hắn còn viết thơ tình tặng nàng.

Kế sách hoàn hảo nhất là hắn và thứ muội tự định chung thân. Bị nàng bắt gian nên không phải gả cho hắn.

Nhưng hai người đó giờ còn không nhớ nổi mặt nhau, Vĩnh Khanh còn không biết tên thứ muội. Xem ra thay vì Linh San thay nàng gả vào phủ Quận Vương, giờ phải nghĩ cách hủy bỏ hôn ước này.

Sáng hôm sau, nàng tỉnh dậy, thấy bài thơ của Vĩnh Khanh đã bị đốt, còn một nhúm tro đen trên bàn!

Nàng đen mặt, nói khẽ:

“Nguyệt, Vương gia lệnh cho ngươi tiêu hủy đồ của ta hay ngươi tự ý vậy?”

Không có ai trả lời nàng.

Linh Ngọc uể oải đi thỉnh an mẫu thân.

Hôm nay nàng không có khẩu vị nên muốn ăn sáng cùng bà.

Mẫu thân quan tâm hỏi han nàng một lúc, sau đó nha hoàn bày bữa sáng.

Đang ăn thì mẫu thân bị nghẹn rồi nôn ra hết. Hiển ma ma vội đến vỗ lưng bà.

“Đại tiểu thư thấy đấy, mấy ngày gần đây phu nhân ăn không ngon miệng. Lão nô muốn gọi lang trung mà phu nhân cứ bảo không sao.”

Trong lòng Linh Ngọc chợt động. Nàng cố lắc đầu phủ nhận. Kiếp trước nàng gả chồng hai năm sau mẫu thân mới mang thai, tức là gần ba năm nữa...

Nhưng biết đâu được!

Có quá nhiều thay đổi ở kiếp này.

Nàng có chút trở tay không kịp.

Ánh Hồng bị lộ bộ mặt giả dối từ rất sớm, rồi bị đuổi đi. Lan di nương cũng không hô mưa gọi gió. Thứ muội thay đổi, ái mộ Lạc Vương. Quận Vương thay đổi, ái mộ nàng. Nàng và Lạc Vương dây dưa không rõ.

Nếu mẫu thân cũng mang thai thì quả là nàng phải thu xếp lại toàn bộ kế sách.

Như bây giờ, nàng phải ra tay xử lý tên lang trung bất nhân kia trước.

Đúng lúc này, mấy di nương, thứ muội lục tục đến thỉnh an.

Hậu viện của An Lạc Hầu không tính là đông đúc. Ngoài nàng và Linh San cách nhau 6 tháng ra, tam muội Linh Mặc 8 tuổi, con Thiến di nương. Linh Vân 6 tuổi, con Kiều di nương. Chỉ có một thứ tử duy nhất là Chu Lễ, 5 tuổi, con Lan di nương.

Phụ thân nhiều lần muốn đưa Lễ ca nhi cho mẫu thân nuôi dưới danh nghĩa để hắn làm đích tử.

Nhưng Lan di nương tìm mọi cách trì hoãn, nào là mẫu thân bận rộn quản gia, Lễ ca nhi vốn thói quen ăn uống khó chiều. Đợi vài năm sẽ cho sang viện phu nhân.

Không chỉ Lan di nương, mẫu thân cũng từ chối, nói mẫu tử liền tâm, bà không nỡ. Linh Ngọc biết ý mẫu thân. Nếu để bà nuôi thì phải nuôi từ lúc lọt lòng. Lan di nương mục đích gì sao bà không biết.

Đứa trẻ như tờ giấy trắng, người lớn viết gì thì nó sẽ biết như vậy.

Dạy cho nó điều hay lẽ phải thì nó sẽ hiểu lễ nghĩa, biết đối nhân xử thế.

Lan di nương sợ nó theo đại phu nhân sẽ quên người mẹ đẻ là ả, nên cố gắng nhồi vào đầu nó để nó chán ghét mẹ cả. Dù sau này có lớn, về chính viện, nó vẫn sẽ một lòng hướng về ả ta.

Mẫu thân biết là vậy, nên kiên quyết không nhận.