Hơn nữa, hôn ước với Vĩnh Khanh quận vương còn sờ sờ ra đó.
Thế là mấy cô nương xuân tâm nảy mầm, kể cho nhau nghe những điều mình biết về Lạc Vương.
Đặc biệt Chiêu Dương huyện chủ và Hoài Diên quận chúa, là những người rất hay vào cung, cũng có quen biết Lạc Vương từ bé.
Thật khó cho một đám cô nương có thể nói nhiều vậy về một người. Nào là khi Lạc Vương còn bé cũng rất nghịch ngợm, thường làm thái giám trong cung loạn một đoàn.
Ngài ấy ra khỏi cung năm mười ba tuổi nhưng ngày nào cũng vào dùng bữa với hoàng thượng.
Ngài ấy luôn có vẻ tùy tiện nhưng suốt những năm ở trong cung, hay kể cả tách phủ, cũng chưa bao giờ có điều tiếng gì với nữ sắc.
Những lời đồn "long dương" về ngài ấy là không có căn cứ, chính mẫu thân của Hoài Diên quận chúa hỏi, ngài ấy đã trả lời ngài ấy thích nữ nhân, chẳng qua chưa gặp người mình thích.
Linh Ngọc thấy mắt thứ muội sáng như sao, nhưng mắt mấy cô nương ở đây cũng không khác gì cả.
Nàng buồn bực rủ Vân Nghi đi dạo.
Không khí đầu thu rất dễ chịu, gió mơn man, hoa cỏ khoe sắc, mặt hồ xanh thắm.
Bỗng nhiên, nàng nghe thấy tiếng gọi:
"Linh Ngọc muội muội!"
Quay lại, thấy Vĩnh Khanh quận vương và Tiêu Ngạn thế tử phủ Vinh quốc đang đi tới.
Từ khi nào hắn luôn gọi "Linh Ngọc tiểu thư" bây giờ lại thành "muội muội" vậy?
Các yến tiệc thường phân ra ngoại viện dành cho khách nam và nội viện dành cho khách nữ.
Nhưng ở một số tiệc ngắm hoa ngoài trời, sân vườn rộng rãi, thoáng mát, gần như sẽ không có sự cố gì xảy ra, thì cũng không cần giữ quá nhiều quy củ.
Nàng không muốn ở cạnh hắn, nên phúc thân rồi định cáo từ, thì đã nghe hắn rào đón:
"Ta cũng định đi tìm muội, có mấy lời vẫn muốn nói với muội."
Hắn làm ra tư thế mời.
Linh Ngọc chán ghét không thôi, nhưng vì phép tắc nàng không thể cứ thế bỏ đi. Mà từ chối nàng cũng không có lý do. Đành kéo tay Vân Nghi đi lên.
Vĩnh Khanh nhìn chằm chằm Vân Nghi làm nàng ấy cũng thấy mình có hơi kì đà cản mũi, mặc kệ Linh Ngọc giữ tay, nàng ấy dứt khoát buông ra lùi lại một bước, giả vờ nói chuyện với Tiêu Ngạn.
Kế hoạch hủy hôn của Linh Ngọc, ngoại trừ Tinh Húc thì nàng không nói cho người thứ hai.
Nên Chiêu Dương và Nghi Vân gặp dịp là chỉ muốn gán ghép, tạo cơ hội cho nàng với Vĩnh Khanh ở cùng nhau.
Cả bốn người đi dạo bên hồ rồi qua cầu tới bên đình nghỉ mát, dọc đường gặp rất nhiều công tử, tiểu thư, ai cũng nhìn nàng và quận vương đầy ý vị.
Nàng không biết hôm nay hắn bị làm sao, nói mấy chuyện phong hoa tuyết nguyệt, mây mây gió gió với nàng.
Nàng không nghe được lời nào của hắn, thỉnh thoảng gật đầu.
Nhưng hắn không chịu dừng, nghĩ nàng là tiểu cô nương thẹn thùng không dám mở lời, hay nghĩ văn thơ hắn quá hay đi?
Một lúc lâu sau không chịu được nữa, nàng nhún gối:
"Quận vương, mẫu thân có dặn ta hôm nay phải để mắt chăm sóc muội muội, nàng ấy tính tình nhút nhát, ít khi ra ngoài. Ta không thể bỏ đi quá lâu."
Vĩnh Khanh có chút tiếc nuối, hắn còn chưa thể hiện hết tài hoa cho nàng thấy đâu.
"Là ta vô ý rồi, muội muội kia của nàng... Ừm... tên là gì nhỉ?"
Linh Ngọc muốn gõ cái đầu heo của hắn: "Là người kiếp trước ngươi trăm phương ngàn kế, hại chết cả ta để cưới về đó." Nàng vẫn cố nhịn, đáp lời:
"Là Linh San, tháng ba năm sau nàng ấy cũng cập kê."
"Ta đã biết, hai tháng nữa sinh thần mẫu thân ta, đến lúc đó... ta sẽ sắp xếp nha hoàn chú ý đến nàng ấy, chúng ta có thể... Ừm... nói chuyện nhiều hơn."
Ta mới không muốn nói gì với ngươi đâu, Linh Ngọc rất muốn biết kiếp này đầu óc hắn bị làm sao vậy.
Vân Nghi cười khúc khích, đứng dậy kéo tay Linh Ngọc ra khỏi đình.
Vẫn còn chưa hết, Vĩnh Khanh lấy từ trong ngực ra một tờ giấy.
"Tối qua đi dạo thấy ánh trăng đẹp, nên ta tức cảnh sinh tình, bêu xấu viết mấy câu muốn đưa muội đọc."
Linh Ngọc gần như cạn sạch kiên nhẫn, nàng chỉ muốn mau chóng đi, nghĩ dù sao cũng chỉ là tờ giấy, nhanh tay nhận lấy rồi quay lưng đi luôn.
Vĩnh Khanh nhìn theo, lắc đầu cười với Tiêu Ngạn.
"Vẫn là tiểu cô nương da mặt mỏng, ta còn phải chỉ bảo nàng ấy nhiều."
Người kia che quạt khẽ cười, nghĩ thầm: "Nàng ấy da mặt không mỏng, ngươi da mặt dày thì đúng hơn!"