Chương 17: Rõ ràng khi nãy còn hơi lạnh mà giờ người nàng như có lửa

Nàng thấy tiếng hít hà của hầu hết nữ nhân trong viện. Từ Chiêu Dương quận chúa, các mệnh phụ, tiểu thư cho đến nha hoàn.

Hình như có tiếng chén rơi. Cũng chẳng ai buồn để ý, mọi ánh mắt đổ dồn vào nam nhân đang thong thả bước vào hậu viện kia.

Cha nàng thì khỏi nói, thiếu điều muốn làm thái giám để đỡ tay hắn. Cả Vinh quốc công, Vĩnh Khanh cũng hớn hở ra chào. Cữu cữu và biểu ca tuy đứng xa nhưng cũng rất vui vẻ.

Còn phía nữ quyến, không đếm được bao nhiều người nuốt nước miếng.

Linh Ngọc nàng cũng không ngoại lệ. Hai lần gặp hắn, lần đầu thì buổi chiều tà trong khoang xe chật chội.

Lần thứ hai thì nửa đêm trên... giường của nàng.

Dù đều có ánh sáng mờ ảo đủ để thấy vẻ đẹp bất phàm của hắn.

Nhưng dưới ánh mặt trời, thì hắn quả thực quá chói mắt. Hắn mặc ngoại bào màu tía, làm cho hắn có một khí chất bí ẩn không diễn tả được bằng lời.

Mặt như khắc từ ngọc, ánh mắt vẫn lười biếng, chỉ nhìn thôi cũng thấy cảnh đẹp ý vui.

Hắn lắng nghe mọi người nói chuyện, ai chào hỏi thì hắn gật đầu, còn không đáp lễ!

Nhưng vậy thì sao chứ? Hắn có khả năng chỉ bằng mắt nhìn làm cho tất cả mọi người đều thấy mình hèn mọn, hận không quỳ xuống xin làm trâu ngựa.

Qua vài lần tiếp xúc, Linh Ngọc có định lực nhiều hơn một chút.

Nàng ảo não: "May là đã xong hết nghi thức, chứ hắn đến sớm thì không ai để ý nhân vật chính là mình."

Hắn nói vài câu cùng mấy nam nhân rồi chắp tay với mẫu thân:

"Làm phiền quý phủ, ta vốn có hẹn Quốc công gia, nhưng ông ấy nói hôm nay đến dự lễ cập kê của Linh Ngọc tiểu thư. Cho nên ta cũng ham vui đi theo quốc công."

Phụ thân, mẫu thân liên tục xua tay:

"Không phiền, không phiền!"

Linh Ngọc phúc thân tạ ơn, nàng còn không dám ngẩng lên, chỉ sợ bắt gặp cặp mắt tựa tiếu phi tiếu kia của hắn.

Cho nên nàng không biết, Vĩnh Khanh luôn nhìn nàng chăm chú, thấy nàng không liếc nhìn Lạc Vương lấy một cái, hắn mới thở phào tươi cười.

Nhưng hành động này của hắn đã thu hết vào tầm mắt người kia.

Lạc Vương chỉ ghé uống hai chén rượu rồi đi ngay, nhưng cũng đủ làm cho lễ cập kê của nàng được bàn tán nhiều ngày nhiều tháng sau đó.

Khi hắn đi, mọi người mới buông lỏng để hồn quay lại bản thể.

Linh Ngọc nhìn thứ muội, nàng ta mặt đỏ bừng, ngây ngốc, si dại nhìn về hướng Tinh Húc vừa đi.

Còn Vĩnh Khanh đang hướng mắt nhìn nàng, cũng điệu bộ tràn đầy tình ái, vừa nhớ nhung vừa da diết.

Đây là sao???

Sau một ngày dài cười nói đến đau cả miệng, Linh Ngọc ngâm mình trong thùng tắm rải đầy cánh hoa hồng, mới cảm thấy thư thái, dễ chịu hơn.

Cuối cùng cũng được nằm trên giường, nàng lấy viên dạ minh châu vẫn được bọc trong mảnh vải đen, đặt dưới gối.

Ánh sáng nhàn nhạt khắp phòng, chất ngọc càng cầm lâu càng ấm áp... Nàng nhớ tới tên hỗn đản nào đó.

Bỗng nhiên, một tờ giấy mỏng rơi xuống mặt nàng.

Nàng nhìn lên đình màn, không thấy bóng ai, rèm màn không hề động đậy, cũng không rõ ám vệ thả xuống bằng cách nào.

Nàng mở ra, những dòng chữ nhỏ nhưng rất đẹp:

"Sáng đã định ra đi, nhưng không biết nàng ấy hôm nay sẽ mặc như thế nào trong lễ cập kê, nàng ấy sẽ cười nói với những ai. Bước chân lại quay trở về."

"Dù chỉ nhìn trong thoáng chốc, nhưng nàng ấy rất đẹp, mặt nàng ấy sáng như trăng rằm khiến tim ta run rẩy, môi nàng ấy ngọt ngào mọng nước khiến ta khao khát. Mắt nàng ấy đen láy, lung linh như ngọc…"

"Nàng ấy là đẹp nhất trong mắt ta."

Linh Ngọc ngồi bật dậy, mặt đỏ bừng. Rõ ràng khi nãy còn hơi lạnh mà giờ người nàng như có lửa. Những dòng chữ này, hắn cũng không ngại mà viết ra được.