Nàng chợt im bặt, nhìn xuống mình, đúng là trang phục mỏng manh thật, vậy mà cả tối tên Vương gia vương bát đản đều dính chặt lấy nàng…
"Bây giờ mới để ý?"
Hắn cười một tiếng châm chọc nàng. Hai chân đã bước xuống giường, xoay đầu lại kéo tay nàng, nhấc nàng ngồi lên đùi hắn.
Hắn dụi mặt vào cổ nàng, cố hít thật sâu tư vị thiếu nữ câu hồn của nàng, rồi than dài một tiếng:
"Thật là không làm người ta bớt to mà."
Linh Ngọc vẫn cứng đờ trước tư thế này, nội tâm nàng gào thét rủa xả nàng là kẻ háo sắc, không có quy củ, bao nhiêu nữ tắc vứt hết ra sau đầu...
Nhưng bản năng thì lại tham luyến chút dịu dàng, hấp dẫn có chút vô lại này của hắn.
Không biết bao lâu, cũng bất ngờ như khi hắn kéo nàng lại, hắn đặt nàng xuống giường, kéo chăn rồi đắp lên ngang ngực cho nàng.
"Ta vẫn là nên đợi nàng lớn hơn một chút nữa."
"..."
Nàng căm hận không biết phải nói gì.
Hắn vuốt má nàng rồi đi ra cửa:
"Nhớ ám vệ tên Nguyệt, hơn nữa đó là nữ nhân, người ta không ham nhìn nàng mặc áo lụa mỏng đi ngủ đâu."
"Vương gia, đó là cửa chính, ngài vào bằng cửa sổ mà!"
Nàng chưa nói hết câu hắn đã nghênh ngang khuất sau cánh cửa.
Vậy mà sau đó Linh Ngọc lại ngủ rất ngon, cho đến khi bị đánh thức.
Mẫu thân cũng sang viện nàng sớm, bà chỉ huy nha hoàn hầu hạ nàng tắm, trang điểm, thay y phục…
Nàng đeo miếng ngọc Lạc Vương đưa cho vào cổ, chất ngọc thượng hàng, trơn trượt nhưng cũng ấm áp vô cùng.
Dần dần Hầu phủ đông như nêm, các nhà huân quý của kinh thành, đặc biệt là mệnh phụ phu nhân, tiểu thư... đều đến.
Cả sáng nàng phải nghe những lời ca ngợi, nào là xinh đẹp, khí chất cao quý, dung mạo như tiên nữ... đến mỏi hết cả tai.
Vì là lễ cập kê nên một số khách nam ở ngoại viện có giao thiệp tốt với Hầu phủ đều được mời vào hậu viện, cữu cữu, biểu huynh... và dĩ nhiên có cả Vĩnh Khanh quận vương.
Vĩnh Khanh nhìn nàng đến ngơ ngẩn, hai mắt lóe sáng đầy vẻ kinh diễm và vui mừng.
Kiếp trước hắn cũng không nhìn nàng bằng con mắt thâm tình này, mà hắn nhìn thứ muội, người luôn rụt rè ngoan ngoãn sau lưng nàng.
Nàng khẽ nghiêng người để hắn nhìn thấy Linh San, cũng thu xếp cho nàng ta ngồi đối diện hắn.
Mọi thứ đều trôi qua thuận lợi, nàng thu được rất nhiều lễ vật.
Chiêu Dương tặng cho nàng một bộ diêu phỉ thúy cực đẹp mắt, nghe nói là cống phẩm ngoại bang… Vân Nghi tặng nàng một bình ngọc đựng bút có khắc tên nàng. Còn Vĩnh Khanh, hắn tặng gì nàng còn không để vào đầu.
Khi nghi thức cuối cùng hoàn tất, nàng nhìn ánh mắt đỏ hoe của mẫu thân. Nàng trưởng thành, tức là thời gian ở với bà càng ít. Vốn dĩ ở Hầu phủ này, nàng là niềm vui sống duy nhất của bà, nếu không có nàng... thì quả thật cô đơn quá.
Nếu mẫu thân còn có nhi tử…
Nàng còn đang miên man suy tư thì thấy ngoài chính viện lao xao. Lão cha nàng thiếu điều muốn nhảy lên như khỉ.
Vinh quốc công và thế tử cũng đang tiến vào, đi cùng họ còn có.
Lạc Vương!
Nàng thấy tiếng hít hà của hầu hết nữ nhân trong viện.
Từ Chiêu Dương quận chúa, các mệnh phụ, tiểu thư cho đến nha hoàn.