Tinh Húc chỉ lên viên dạ minh châu ở trên bàn.
Linh Ngọc bĩu môi:
"Cũng quý hiếm đấy, nhưng sao chẳng có lòng thành. Khi mới đến, Vương gia đã vứt nó lên bàn!"
"Nàng cũng câu nệ tiểu tiết quá đi. Từ khi ta sinh ra đến giờ, ta chưa bao giờ tặng quà cho ai đâu."
"Làm gì có chuyện đó, mừng thọ mẫu thân ngài, thái hậu đâu? Còn có hoàng thượng?"
Tinh Húc làm ra vẻ mặt tủi thân.
"Thái hậu luôn nói ta là món quà tốt nhất, đẹp nhất trời ban rồi, khỏi tìm quà cho bà ấy."
"Còn hoàng huynh, năm ta mười lăm tuổi, sinh thần huynh ấy ba mươi lăm, ta tự nấu bát mì trường thọ. Huynh ấy cảm động tới mức ăn bị sặc, phải gọi thái y. Ta suýt nữa thành tội nhân thiên cổ!"
Linh Ngọc há hốc miệng, còn có thể có chuyện đó sao? Này cũng thật là... nàng vỗ nhẹ vai hắn.
"Vương gia đừng buồn, tiểu nữ cũng là nói vui, sao dám mặt dày đòi quà của ngài."
"Ta lại ước gì nàng mặt dày đấy! Đùa nàng thôi, đây là thành ý của ta."
Hắn lấy ra một miếng ngọc, thoạt nhìn thì là dương chi bạch ngọc rất tinh khiết, nhưng ở trong lại có mấy sợi vàng mảnh như tóc.
"Đây là ngọc trong ngọc, phía trong miếng dương chi này là một mẩu thạch anh tóc…"
Linh Ngọc không đợi hắn nói xong vội chen ngang:
"Đẹp quá, cảm ơn vương gia, ta rất thích... khi còn bé, ngoại tổ phụ cũng cho ta một miếng ngọc, tuy bé hơn và không đẹp bằng miếng này…"
"Ở trong cũng không phải là thạch anh tóc mà là một miếng đá hổ phách. Nhưng cũng là ngọc trong ngọc, đáng tiếc khi bé ta làm mất, ta đã khóc một tháng thời vì tiếc…"
Nàng chợt im bặt khi liếc thấy vẻ mặt hắn không vui, cũng không cười nữa.
Nàng muốn đập vào đầu mình. Phải rồi, hắn cả đời chưa tặng lễ vật cho ai, dĩ nhiên muốn lễ vật đầu tiên mang tặng phải là độc nhất vô nhị. Nàng nên thuận theo mà tán dương mấy câu. Đằng này nàng lại bảo nàng từng có đồ giống như vậy…
Linh Ngọc hơi ân hận, nàng chạm nhẹ vào tay hắn:
"Ta... chỉ vì thích quá thôi, ta rất thích, thật sự đây là món quà cập kê ta thích nhất."
Ai đó bĩu môi:
"Nàng còn chưa biết mai ai tặng gì mà."
"Dù tặng gì chắc chắn sẽ không hơn được món quà của ngài!"
Hắn bất đắc dĩ xoa đầu nàng:
"Thôi đi, ta không nhỏ nhen vậy, chiều mai ta phải rời kinh rồi, có lẽ gần cuối năm mới về."
"Ta đưa cho nàng một ám vệ, khi nào có việc cần nàng chỉ việc gọi "Nguyệt", hắn sẽ xuất hiện."
"Vương gia có làm quá không? Ta là tiểu thư khuê các thì có thể đi đến những chỗ nào mà cần ám vệ, ngài thu về đi."
"Hừ, nàng đi dạo Tây hồ thôi mà xe ngựa có ai vào còn không biết, đã thế còn bị chiếm tiện nghi... nếu không có ám vệ, chuyện như vậy lại xảy ra…"
Tinh Húc chưa nói hết câu đã bị nàng đấm mạnh vào ngực.
"Ngài cái tên đăng đồ tử này, trên đời này chắc cũng chỉ có ngài mới làm chuyện đó, nếu sau đó không phải là ngài, ta sẽ tha cho hắn sao? Ta sẽ lừa hắn đến tướng phủ rồi cho các thúc bá diệt khẩu đó."
Hắn ngồi dậy, hài lòng nghe những lời nàng vừa nói:
"Không sao, ta còn nhiều ám vệ, nàng cứ giữ lấy, ta không muốn nàng xảy ra chuyện gì."
Linh Ngọc có chút cảm động, nhưng nghĩ đến gì đó nàng lại giãy nảy lên:
"Không được ám vệ trong bóng tối, ta lại là cô nương trong khuê phòng, mọi sinh hoạt mà bị dõi theo rất bất tiện."
"Như là…?"
"Như là chải đầu trang điểm, thay y phục, đi tịnh phòng... còn nữa tối nóng nực ta cũng mặc trang phục mỏng manh đi ngủ…"