Chương 14: Giúp ta nghĩ cách huỷ hôn với hắn

Lần này tiếng cười không nhẹ nhàng nữa, hắn cười to hơn rồi càng lúc càng to.

Linh Ngọc sợ hết hồn, muốn bịt miệng hắn nhưng hai tay nàng vẫn bị hắn chế trụ lêи đỉиɦ đầu.

Nàng cuống lên vặn vẹo, hắn vẫn cười không để ý nàng. Tên điên này!

Nàng dứt khoát áp môi mình vào môi hắn, còn hé miệng ra dùng đầu lưỡi khẽ thăm dò hắn. Tiếng cười im bặt.

Trong phòng cũng im ắng, chỉ nghe thấy tiếng thở càng lúc càng nặng nề.

Cuối cùng người đầu hàng là Tinh Húc.

Hắn gian nan buông nàng ra

“Nàng đừng làm ta trước ngày nàng cập kê đội nón xanh cho đứa cháu họ của ta.”

Linh Ngọc thầm rủa xả mình đúng là nữ nhân không ra gì.

Tinh Húc có khi nào nghĩ nàng là kẻ lẳиɠ ɭơ, vô đức, bại hoại gia phong không? Sao cứ bên cạnh hắn là toàn những chuyện điên rồ xảy ra vậy?

Hắn lại hiểu lầm sự im lặng của nàng vì hắn nói về đứa cháu họ kia.

“Sao, nàng đang nghĩ đến hắn à?”

“Đúng vậy vì việc ta muốn Vương gia trả ơn có liên quan đến hắn.”

“Nói xem?”

“Là giúp ta nghĩ cách huỷ hôn với hắn.”

Tinh Húc có vẻ hơi giật mình.

Hắn chưa bao giờ nghĩ nàng sẽ có loại yêu cầu này.

Với việc hắn liên tục chiếm tiện nghi của nàng, hắn biết nàng cũng không phải là người dễ dãi, gần ba tháng qua ám vệ mọc mốc ở sân viện nàng báo lại cho hắn.

Hắn chỉ cho rằng vẻ mị hoặc của hắn vốn dĩ là bất khả kháng, dưới gầm trời này không ai cưỡng được sức hấp dẫn đó, nên hắn được nước lần tới mà thôi.

Vì nhiều lí do hắn không thể và cũng không muốn dính vào nữ sắc.

Bản thân sự tồn tại của hắn cũng đồng nghĩa với sự diệt vong…

Nhưng tiểu cô nương ngày mai mới chính thức trưởng thành này, lại là người đầu tiên hắn gần gũi.

Thính giác của hắn rất nhạy, hắn cực kì ghét mùi huân hương, mùi son phấn dày đặc.

Cô nương này không có những mùi đó. Tóc nàng có mùi cỏ cây, mùi quýt chanh, mùi hoa bưởi, da nàng ấy có mùi hoa hồng. Mấy tháng ở Định Hà hắn có chút tưởng nhớ mùi này. Cho nên cố gắng về đêm trước lễ cập kê nàng, hắn lại không kiếm chế được bản thân mà động tay động chân với nàng.

Hắn vẫn ôm nàng, vẫn vuốt ve sau lưng nàng, nhưng đã thả hai tay nàng ra.

“Nói cho ta biết lí do!”

“Chỉ là...ta không thích hắn, phải lấy người mình không thích thì những ngày tháng sau sẽ rất gian nan.”

“Thế gian này phải lấy người mình không thích cũng không ít. Không phải hắn rất được mấy tiểu thư ái mộ sao?”

“Đó là chuyện của họ. Ta không thích mùi son phấn trên người hắn, hôm trước đứng gần thôi mà ta muốn nôn rồi.”

Tinh Húc nghĩ thầm, hắn cũng vậy. Cái này bọn họ có gọi là tâm ý tương thông không?

“Chỉ vì mùi trên người hắn làm nàng chán ghét muốn huỷ hôn ư?”

Linh Ngọc có chút quẫn bách, dĩ nhiên không phải chỉ vì mùi trên người Vĩnh Khanh, vậy thì nàng cũng quá là không biết nói lý.

Nhưng nàng càng không thể nói thật lí do là vì kiếp trước, hắn sẽ nghĩ nàng bị điên, sẽ tránh nàng như tránh tà.

Nàng thoáng nghĩ rồi cắn môi, cố gắng thoát khỏi vòng ôm cánh của hắn.

“Dĩ nhiên không phải chỉ vì mùi hương,”