Khi nàng về phủ, Bích Liên đã đợi ở cửa, mắt lo lắng hướng về phía chính viện ra hiệu cho nàng.
Linh Ngọc khoan thai bước vào, nàng cũng không vội.
Vừa thấy bóng nàng ở cửa, phụ thân đã đập mạnh chén trà xuống bàn, nghe “cạch” một tiếng rất vang.
Nàng còn chưa kịp nhún eo phúc thân thì ông đã gầm lên :
“Một tiểu thư còn chưa cập kê, đi đâu đến giờ này mới về ? Con có biết đã muộn đến thế nào không ? Không ngại bị xì xào bàn tán là không có giáo dưỡng hay sao ?”
Nàng liếc về phía mẫu thân, ánh mắt trấn an, ý bảo bà đừng lo lắng, nàng không sao cả.
Ngồi phía dưới, Lan di nương và Linh San đang quan sát tình hình. Linh San cúi đầu xuống, nhưng khóe miệng hơi nhếch lên, nàng biết hẳn lúc này ả ta rất đắc ý khi thấy nàng bị la mắng.
“Hôm nay đi gặp Chiêu Dương quận chúa và tiểu thư phủ Trường Nhạc Hầu, lẽ ra cũng định về sớm…”
Nàng cố kéo dài giọng.
“Tỷ tỷ, tỷ ngoan ngoãn nhận lỗi với phụ thân đi, phụ thân cũng chỉ vì lo lắng cho danh tiếng của tỷ thôi. Dù sao bên phủ Quận vương cũng nhìn chằm chằm…”
“San nhi, con không phải nói đỡ cho nó.”
Giọng cha nàng lại càng to hơn. Thứ muội đã nói trúng điều ông lo lắng. Phủ Quận vương đang như mặt trời ban trưa, hoàng thượng cũng rất ưu ái Vĩnh Khanh, giao cho nhiều việc quan trọng trong Lại bộ.
Vậy mà đứa con gái không biết điều này lại chạy nhảy ngoài đường cả ngày, còn ra thể thống gì nữa ?
“Mẫu thân ngươi không quản được ngươi nữa rồi. Kể từ bây giờ, ngươi bị cấm túc cho đến lễ cập kê, đừng hòng ra ngoài làm mất mặt Hầu phủ, làm đệ muội ngươi cũng mất mặt theo.”
Linh Ngọc tinh ý thấy khóe miệng thứ muội càng cong, vai hơi run lên. Cũng khổ cho nàng ta, sung sướиɠ vậy mà phải nhịn cười.
“Dạ vâng, có điều nếu Vĩnh Khanh Quận vương hỏi tới, phụ thân nói con bị cấm túc thì chẳng khác nào không cho huynh ấy mặt mũi.”
Nàng phúc thân chào, định quay ra cửa thì phụ thân nàng gọi giật lại :
“Sao… sao lại có mặt mũi Quận vương gì ở đây ?”
Nàng cố tình đi chậm rãi, thong dong ngồi xuống ghế đối diện hai mẹ con Lan di nương, lấy một tách trà, rồi mới nói :
“Ngày hôm nay đi dạo Tây Hồ, vốn dĩ đã định về rất sớm thì Vĩnh Khanh Quận vương và mấy công tử phủ Quốc công ghé qua. Quận vương còn đặc biệt giữ nữ nhi lại hỏi chuyện.”
“Nữ nhi có nói mình phải về sớm, thì huynh ấy nói sẽ đưa nữ nhi về tận cửa. Nếu phụ thân có hỏi thì cứ nói lỗi tại huynh ấy, ngày khác sớm hơn sẽ qua phủ chào hỏi người.”
“Hóa ra phụ thân không muốn cho con qua lại với huynh ấy, sợ điều tiếng.”
“Vậy mai con sẽ gửi thư xin lỗi và mong huynh ấy đừng ghé Hầu phủ nữa. Nếu biết con bị cấm túc vì gặp huynh ấy, thì khác gì mất hết mặt mũi cả hai bên không ?”
Quả nhiên, không khí trong phòng thay đổi vi diệu. Cha nàng đập tay xuống bàn, nhưng không phải vì tức giận mà là vì mừng rỡ.
“Con gái ngoan, sao không nói sớm ? Nếu biết con về muộn vì gặp Quận vương, lại còn phiền đưa về tận nhà, thì ta đã không trách con.”
“Không cấm túc, không cấm túc ! Giờ con cứ ra cửa thoải mái, nhất là nếu đi gặp Vĩnh Khanh. Sang năm con gả sang đó rồi, quen thuộc trước sẽ đỡ bỡ ngỡ.”