Chương 1: Trọng sinh

Nước sặc vào mũi miệng, cổ họng như bị nghẹn chặt lại, tai ù đi, trước mắt là một mảng tối tăm.

“Tiểu thư! Tiểu thư!”

Tiếng nha hoàn lo lắng, một người rồi lại một người chạy vào.

Linh Ngọc mở hé hé mắt, đầu óc còn u mê, thầm nghĩ:

“Nửa đêm mà vẫn có người đi dạo hồ vớt mình lên ư?”

Vài khuôn mặt dần dần hiện rõ: Đào Chi, Xuân Mai, Bích Liên.

Nàng nghĩ mình vẫn đang trong cõi mộng, lẩm bẩm:

“Đào Chi rõ là chết rồi, Xuân Lan và Bích Liên đã ra khỏi phủ, chả lẽ cũng chết cả rồi.”

“Kiếp trước là nha hoàn, sao xuống âm phủ rồi vẫn là nha hoàn vậy!”

Cả ba người đều hoảng sợ nhìn nhau, rồi Bích Liên hét toáng lên chạy ra cửa:

“Các ngươi đỡ tiểu thư ra không cảm lạnh. Để ta đi mời đại phu nhân.”

Linh Ngọc được đỡ ra khỏi thùng tắm, Xuân Mai và Đào Chi vội lấy khăn lau qua rồi choàng chăn bông ủ ấm nàng.

Bây giờ nàng mới định thần, mắt trợn tròn, miệng há hốc, nhìn hai người trước mắt rồi bất tỉnh nhân sự.

Nàng tỉnh lại đã là một canh giờ sau, lúc này Hầu phủ đã loạn thành một đoàn, gà bay chó sủa.

Nàng nghe tiếng sụt sùi của mẫu thân ngay bên giường, còn tiếng của Đào Chi và những người khác ở gian ngoài.

Linh Ngọc vẫn chưa dám tin mọi chuyện xảy ra. Nàng không dám mở mắt vì luyến tiếc bàn tay của mẫu thân đang nắm tay nàng.

Nhưng nếu ở âm phủ thì tay người sao lại có hơi ấm như thế này? Cơ thể nàng đang ở trong chăn cũng rất ấm.

Mọi thứ đều rất chân thật, cũng giống như việc nàng đã sống lại trước năm mười lăm tuổi.

Nàng biết điều này vì Đào Chi cũng vẫn còn sống. Nàng ấy chết trước lễ cập kê của nàng một tháng.

Nàng dứt khoát mở mắt, mẫu thân mắt đỏ hoe, thấy nàng cử động thì vội đưa tay sờ trán nàng, vừa than thở:

“Dọa chết ta rồi. Có tiểu thư nhà ai ngủ quên trong thùng tắm, để bị ngạt nước ngất xỉu như con không?”

“Tiểu thư cũng dọa chết bọn nô tỳ, mới ra phòng ngoài lấy khăn quay lại đã thấy người chìm xuống nước.”

Đào Chi cầm bát canh gà nóng, thổi thổi cho nhanh nguội rồi lấy gối chèn vào lưng Linh Ngọc, mọi việc làm rất quen tay như nước chảy mây trôi.

Linh Ngọc thấy mắt mình nóng lên, kiếp trước Đào Chi nhảy giếng mà chết.

Hôm đó nàng và mẫu thân về tướng phủ vài ngày. Cữu cữu thay mặt ngoại tổ phụ về kinh báo cáo, tiện mang cả gia quyến ở lại kinh đợi qua lễ cập kê nàng mới đi.

Đào Chi mới khỏi thương hàn, người còn yếu nên chỉ có Bích Liên và Xuân Mai đi theo nàng.

Chu Lễ – thứ tử duy nhất của Hầu phủ, con Lan di nương – lên năm bị đẩy ngã rách trán, mấy nha hoàn đều nói người đẩy là Đào Chi. Hầu gia tức giận muốn lôi nàng ấy ra loạn côn đánh chết thì Lan di nương can ngăn, nói dù sao cũng là người của Linh Ngọc tiểu thư, nhốt tạm vào kho chứa củi.

Đêm đó, sợ tội nên Đào Chi nghĩ không thông, nhảy xuống giếng tự sát.

Khi Linh Ngọc vội về phủ thì mọi sự đã rồi. Nàng không tin, tra tới tra lui, nhưng ngay cả Ánh Hồng – một trong bốn nha hoàn nàng tin tưởng nhất – cũng nói đúng là do Đào Chi.

Còn nói có lẽ nàng ấy không cố ý, lại vừa ốm dậy nên thần trí không tỉnh táo, sợ tới sợ lui nên nghĩ quẩn.

Cuối cùng, nàng đành tự thuyết phục bản thân sự việc có lẽ là như vậy.

Thật quá ngu ngốc.

“Kiếp này, ta sẽ không để em phải chết oan uổng như vậy nữa.”