Chương 7

Cố Kiểu lo lắng hỏi: “Người xuất quan khi nào? Sao lại đến được đây? Lần bế quan này có thuận lợi không?”

Mẫu thân nàng vì muốn nàng có thể tu dưỡng trong thai lâu hơn một chút mà trì hoãn việc trị thương suốt hơn trăm năm. Dù Cố Phong Hoa từng nói bà đã dùng linh đan để bồi bổ vết thương, sẽ không khiến vết thương trầm trọng thêm, nhưng Cố Kiểu vẫn thấy bất an.

Cố Phong Hoa mỉm cười nhẹ nhàng: “Rất thuận lợi.”

Vết thương của bà đã gần như hoàn toàn hồi phục, chỉ còn sót lại một chút dấu vết, cần tiếp tục bế quan là có thể diệt trừ tận gốc. Nhưng trước khi bế quan, bà muốn sắp xếp mọi thứ chu đáo cho con gái.

Câu nói ấy khiến Cố Kiểu nhẹ nhõm thở phào. Nàng vui mừng lấy từ trong túi trữ vật ra mấy trái Chu Quả vừa hái được, khoe với mẫu thân: “Người xem, con hái được Chu Quả rồi! Biết đâu vài năm nữa có thể trồng ra được Chu Linh Tiên Quả cũng nên!”

Chu Linh Tiên Quả là giống quả nguyên thủy của Chu Quả, đều là vật hiếm có giúp gia tăng linh lực cho tu sĩ. Một trái Chu Linh Tiên Quả có thể giúp tu sĩ tang 120 năm công lực, trong khi Chu Quả chỉ tăng được tối đa một năm tu vi.

Cố Phong Hoa đã là tu sĩ Hóa Thần, Chu Quả đối với bà chẳng khác gì vật trang trí. Chỉ Chu Linh Tiên Quả mới có chút giá trị. Tuy nhiên, đối với đa số tu sĩ mà nói, muốn dưỡng Chu Quả thành Chu Linh Tiên Quả chẳng khác nào mơ mộng hão huyền. Lí do Cố Kiểu dám nói vậy là vì nàng vốn có “bàn tay vàng” mang theo từ kiếp trước.

Cố Phong Hoa hỏi tiếp: “Con dùng Xá Lợi Thiên Ma là vì mấy trái Chu Quả này sao?”

Ngay khi vừa xuất quan, bà đã ngay lập tức phát hiện con gái sử dụng Xá Lợi Thiên Ma, lo lắng nàng gặp nguy hiểm nên lập tức chạy đến. Thật ra bà đã ở đây một lúc rồi, thấy con gái yên ổn vui đùa trong động, bà mới không xuất hiện ngay.

Cố Kiểu gật đầu: “Kẻ kia võ nghệ cao cường, con không phải đối thủ, mà con lại muốn tốc chiến tốc thắng.”

Xá Lợi Thiên Ma chính là viên ngọc châu màu trắng mà nàng dùng để đối phó với Thiết Nguyên. Thực ra đó là một bộ pháp khí mà Cố Phong Hoa phải mất nghìn năm để luyện ra, tổng cộng gồm 81 viên. Mỗi viên đều phong ấn một Thiên Ma cấp bậc bằng một nửa tu sĩ Hóa Thần kỳ.

Do thường xuyên phải nhập định chữa thương, Cố Phong Hoa không thể luôn ở bên bảo vệ con gái nên đã giao pháp khí này cho nàng phòng thân. Dù sau đó bà đã luyện lại để phù hợp với linh lực yếu ớt của Cố Kiểu, nhưng con gái vẫn không thể phát huy nổi một phần nghìn sức mạnh thực sự của nó.

Vì sợ con gái hoảng sợ, Cố Phong Hoa từng dặn đám Thiên Ma không được hiện hình trước mặt Cố Kiểu. Do đó, lần này Thiên Ma ra tay đánh bại Thiết Nguyên cũng không lộ mặt.

Cố Kiểu thường chỉ dùng nó như vật để… ném người, dù sao nó cũng vô cùng cứng, đập vào cái gì cũng vỡ, dùng rất tiện tay. Nàng cảm thấy mẫu thân giao cho mình thứ này đúng là lãng phí của trời.

Cố Phong Hoa khen: “Con làm rất tốt. Giao đấu không phải tỉ thí, không cần phải tuân thủ quy tắc công bằng gì. Nếu có cơ hội thì phải ra tay ngay lập tức.”

Là người xuất thân từ Ma môn, Cố Phong Hoa đã quen thói “gió thu quét lá vàng”, đối với kẻ địch luôn ra tay tuyệt tình, lạnh lùng loại bỏ những thứ không cần thiết một cách dứt khoát. Dù giờ dạy con đã nghiêng về phong cách Huyền môn, nhưng tính tình ấy vẫn không thể hoàn toàn thay đổi.

Cố Kiểu ngoan ngoãn đáp lời. Đời trước nàng là một người tuân thủ đúng chuẩn mực xã hội, chưa từng làm điều gì trái pháp luật. Nhưng sau khi bước vào giới tu tiên, nàng dần thay đổi quan niệm cũ. Mỗi một thế giới đều có quy tắc riêng cần phải tuân theo, nàng sẽ không chủ động hại người, nhưng cũng sẽ không nương tay với kẻ thù.

Nhưng Cố Phong Hoa lại nói tiếp với giọng tiếc nuối: “Chỉ tiếc là kinh nghiệm của con còn quá ít, lấy được Chu Quả mà lại bỏ lỡ thứ tốt nhất.”

Bà vốn không nghĩ trong chốn núi rừng hoang vu thế này lại có bảo vật quý hiếm đến thế. Bà cúi mắt nhìn con gái, trong lòng thầm than: chẳng phải người mang công đức luôn có vận may lớn sao?

Cố Kiểu nghe thế liền hỏi lại: “Người đang nói đến mấy truyền thừa trong động kia ạ? Người chẳng phải từng dặn con rằng truyền thừa đều mang theo nhân quả, nếu tránh được thì tránh còn gì?”

Kiếp này nàng có xuất thân tốt, lại mang theo bàn tay vàng từ kiếp trước, nên với bảo vật hay truyền thừa trong giới tu chân, nàng vẫn giữ quan niệm thuận theo duyên số, không nên cưỡng cầu.

Cố Phong Hoa khẽ cười: “Không phải truyền thừa. Là một thứ được sinh ra từ trời đất.”

Với tu vi đã chạm tới Hóa Thần kỳ, bà chỉ cần bấm tay tính toán liền biết người lưu lại truyền thừa nơi này chỉ là tu sĩ Nguyên Anh, còn lâu mới bằng mình. Bởi vậy bà không để con gái dính vào truyền thừa kia.

Sinh ra từ trời đất?

Cố Kiểu ngẩn ra. May mà nàng không ngu ngốc đi theo cốt truyện mà chém gϊếŧ lung tung, nếu không với tình tiết đã đi lệch hướng ngay từ đầu thế này, có khi chẳng bao lâu nữa nàng sẽ bị người ta hại chết.