Chương 5

Cố Kiểu thấy hắn có thể tự mình tỉnh lại, không khỏi khẽ “ồ” một tiếng, khen một câu: “Không ngờ ý chí của ngươi cũng cứng cỏi đấy.”

Cố Kiểu không cố ý thi triển thuật Nhϊếp Hồn lên người Thiết Nguyên, nhưng công pháp nàng tu luyện vốn đã mang năng lực nhiễu loạn lòng người, lời nói nhẹ nhàng cũng có thể điều khiển tâm trí kẻ khác mà họ không hề hay biết. Thiết Nguyên có thể dựa vào bản thân để thoát khỏi sự mê hoặc, ý chí cũng xem như kiên định.

Thiết Nguyên run giọng cầu xin: “Tiên tử tha mạng! Tiên tử tha mạng!”

Nhưng Cố Kiểu sao có thể buông tha hắn? Sau khi đã moi ra được điều mình muốn biết, nàng không phí thêm lời vô ích, lập tức phóng ra “Huyết Ảnh Châm” điểm ngay giữa mi tâm hắn. Thiết Nguyên ngã rầm xuống đất, thân thể vốn cường tráng trong chớp mắt hóa thành một cái xác khô cong queo, toàn bộ máu huyết đều bị Huyết Ảnh Châm hút cạn.

Cố Kiểu búng tay một cái, trên xác khô lập tức bốc lên từng đốm ánh sáng vàng. Chỉ trong nháy mắt, thi thể bị thiêu rụi thành tro bụi, chỉ còn sót lại một trang giấy vàng kim óng ánh.

Lông mày Cố Kiểu hơi nhướng lên, vừa khởi lên chút ý nghĩ thì tờ kim văn đã bay vào tay nàng.

Tờ kim văn ấy có thể chịu được ngọn lửa do nàng luyện thành, rõ ràng không phải vật bình thường. Chữ trên đó cũng là văn tự cổ, huyền bí khó lường. Thiết Nguyên tốn cả mấy chục năm nghiên cứu, cũng chỉ hiểu được một nửa hàm ý bên trong.

Nhờ được di truyền học vấn uyên thâm từ gia tộc, Cố Kiểu mới có thể nhận ra được một nửa số chữ trên tờ kim văn, nhưng chỉ là nhận biết mặt chữ, kết lại thành câu thì lại không thể hiểu nổi nội dung là gì.

Không phải vì nàng không đủ hiểu biết, mà là vì tu vi chưa đủ. Trong giới tu chân, văn tự càng cổ xưa thì càng gần với đạo lý của thiên địa. Phải đạt đến cảnh giới nhất định, lĩnh ngộ được đạo lý của thiên đạo mới có thể lý giải ý nghĩa thật sự của thần văn.

Cố Kiểu tùy ý lật xem vài trang, rồi cất kim văn vào túi trữ vật, định sẽ mang về cho mẫu thân xem xét kỹ lưỡng. Trong sách không hề nhắc đến tờ kim văn này, Thiết Nguyên là bị nữ chính dùng “Lôi Châu” đánh thành tro bụi, thân thể nát vụn, rất có thể tờ kim văn này cũng theo đó mà hóa thành tro.

Vì thế, tình tiết trong truyện chỉ có thể dùng để tham khảo. Nếu cứ cắm đầu làm theo từng bước như trong sách, nhất định sẽ bị cái gọi là “tương lai” đào hố chôn sống.

Sau khi xử lý hiện trường sạch sẽ, xác định không để lại bất kỳ manh mối nào, Cố Kiểu liền thi triển thuật pháp, hướng về phía sào huyệt của Thiết Nguyên mà bay đến, nơi đó cũng chính là đích đến chính trong chuyến đi lần này của nàng.

Sào huyệt của Thiết Nguyên cách Bích Hư Trại không xa. Nhưng dãy núi Tinh La có hàng vạn đỉnh núi lớn nhỏ, sào huyệt của hắn chỉ là một ngọn núi nhỏ vô danh trong số đó. Chỉ dựa vào vài dòng miêu tả trong sách mà muốn xác định chính xác trong phạm vi mấy trăm ngọn núi, quả thật là việc hao công tốn sức.

Cố Kiểu cũng không thể ở lại Nam Cương quá lâu, nên mới mai phục tại Bích Hư Trại chờ thời cơ, không ngờ lại đúng lúc bắt gặp Thiết Nguyên ra tay với dân trại, vừa khéo cứu được Trúc nương tử và dân chúng, kể ra cũng là thu hoạch ngoài dự tính.

Dù đã moi được địa điểm từ miệng Thiết Nguyên, nàng vẫn mất hơn nửa ngày mới tìm ra được ngọn núi đó. Cố Kiểu đứng trước núi, chăm chú quan sát. Vách núi dựng đứng hiểm trở, dây leo chằng chịt quấn quanh sườn núi, từng đàn ong đen to bằng nắm tay trẻ con bay ra bay vào giữa đám dây leo.

Mọi chi tiết đều trùng khớp với mô tả trong sách. Cố Kiểu thấy bầy ong đen, lòng thầm khẳng định bản thân đã tìm đúng nơi. Nàng âm thầm tự nhủ: May mà mình không dại dột đi khắp nơi tranh đoạt giống kịch bản trong sách, không thì thời gian đâu mà đi tìm từng cái hang như thế này chứ.”

Nàng không né tránh đàn ong đen, cúi người vạch dây leo ra, liền thấy một hang đá lộ ra giữa vách núi. Cửa hang rất nhỏ, phải khom người mới vào được. Trong động treo lơ lửng một tổ ong lớn bằng một căn phòng nhỏ, vô số ong đen ra vào rì rầm không ngớt.

Đàn ong nhận thấy có kẻ xâm nhập nhưng lại không công kích Cố Kiểu, ngược lại còn lánh xa nàng. Trước khi đến Nam Cương, nàng đã chuẩn bị pháp khí trừ côn trùng, nên giờ nàng không động đến tổ ong, chỉ khom người lần theo đường hầm nhỏ hẹp trong núi mà tiến vào bên trong. Đi được một lúc lâu, ánh sáng trước mặt bỗng lóe lên, hang động đột nhiên mở rộng.

Một hang đá hình giếng hiện ra trước mắt nàng. Cửa hang ở đỉnh vách đá, phía dưới rộng dần, vách động nhẵn bóng. Ánh mặt trời chiếu xuyên qua cửa hang, rọi thẳng xuống tảng đá xanh rộng hơn ba mét vuông ở giữa động. Ở trung tâm tảng đá có một khe rãnh, mọc lên một gốc cây nhỏ màu đỏ rực như san hô, cao chừng mười mét, trên cây trĩu đầy quả màu đỏ như son.

Thấy cây cành kết đầy Chu Quả như vậy, Cố Kiểu nở nụ cười nhẹ. Trí nhớ của nàng quả thật không tệ, ngần ấy năm rồi mà vẫn còn nhớ rõ chi tiết trong truyện.

Phải, nàng chính là đã đu theo trào lưu thời thượng nhất lúc bấy giờ, không chỉ xuyên không mà còn xuyên vào trong sách, xuyên thành nữ phụ của truyện.

Tên quyển sách là “Bắc Lan Anh Hùng Truyện”, một tiểu thuyết tu chân lấy nữ chính làm trung tâm, truyện có khuynh hướng tả các tuyến nhân vật song song. Tác giả là một tiền bối lão luyện, đáng tiếc chưa viết xong kết cục đã qua đời, nên truyện bị bỏ dở, là một hố văn*. Nhưng dù là hố văn đi chăng nữa thì toàn bộ bộ truyện cũng đã hơn sáu trăm vạn chữ.

*Hố văn: truyện bị bỏ dở giữa chừng, chưa có cái kết.