Lời của con gái khiến Tang Cửu Ô sững người. Hắn chưa bao giờ nói cho con bé biết chuyện mình bị thương, sao con bé lại đoán được?
Cố Kiểu nói: “Con thấy ngài giống như A nương, đều bế quan tu luyện mãi không ra. Hơn nữa trước đó hai người còn cùng đi vào một bí cảnh. Con nghĩ… ngài có khi cũng bị thương giống A nương chăng?”
Tang Cửu Ô cười: “Con yên tâm, thân thể phụ thân không sao cả, vẫn còn đủ sức che chở cho con.”
Trong lòng hắn chợt cảm thán: con gái đúng là tỉ mỉ và hiếu thuận. Hồi hắn còn nhỏ, phụ thân mình từng bị thương, thế mà hắn chẳng hề để tâm, ngược lại còn suốt ngày đòi đấu tay đôi với phụ thân.
Khó trách khi ấy ông cụ luôn mắng hắn là “đứa con bất hiếu”, còn bảo năm xưa lẽ ra không nên sinh con trai. Tang Cửu Ô lại thấy tự hào: hắn hơn hẳn phụ thân mình, phụ thân hắn chỉ có một thằng con bất hiếu, còn hắn thì sinh ra được một cô con gái ngoan ngoãn, hiểu chuyện.
Cố Kiểu lại nói: “Nhưng bị thương thì vẫn không tốt. Ngài từng bảo hạt giống này có thể luyện thành thuốc hồi sinh, vậy nó có chữa được thương của ngài không?”
Tang Cửu Ô cũng chẳng chắc hạt giống này có trị lành thương thế của bản thân được hay không, chỉ biết chắc rằng nó sẽ có lợi cho mình. Hắn ngập ngừng: “Nếu phụ thân dùng hạt giống này thì không thể luyện đan cho con nữa.”
Cố Kiểu cười: “Vậy ngài cứ thử đi. Hạt hồ lô này con vẫn có thể nuôi tiếp, chẳng may không nuôi được nữa thì con vẫn muốn ngài dùng. Con không muốn ngài chết đâu.”
Nghĩ đến cảnh A nương xuất quan mà thấy Tang Cửu Ô vẫn sống khỏe mạnh, chắc sẽ cau có, nhưng Cố Kiểu chẳng bận tâm.
Tang Cửu Ô nhìn con gái mà không tin nổi: “A Thố, con có biết hạt này quý giá đến mức nào không?”
Hắn đã thấy quá nhiều bảo vật quý giá, nên vốn dĩ cũng không mấy bận tâm. Nhưng con gái lại bằng lòng đem thứ quý đến thế tặng cho hắn? Trái tim Tang Cửu Ô như bốc lửa, xúc động không nói nên lời: Con gái hắn… thật sự quá ngoan!
Cố Kiểu cười tươi: “Dù nó có quý đến đâu cũng chẳng thể quý bằng ngài.”
Tang Cửu Ô đối xử với nàng thật tốt, nàng cũng chân thành muốn báo đáp. Được hắn ban nhiều ân huệ, tặng lại một hạt giống coi như trả bớt một nửa. Mai này, cho dù thân phận nàng bị phơi bày, Tang Cửu Ô không thể chấp nhận thì ít nhất nàng cũng đỡ day dứt.
Tang Cửu Ô xúc động hồi lâu, xoa đầu con gái nhỏ: “Nữ nhi của phụ thân đúng là hiếu thuận!”
Nói rồi hắn cầm hạt giống, đã nôn nóng muốn về bế quan thử ngay, nhưng vẫn đưa cho nàng một ngọc giản: “Đây là hai bộ công pháp con nhặt được, phụ thân đã dung hòa và tu chỉnh lại, hợp thành một bản. Nếu con hứng thú thì có thể luyện theo.”
Hắn lại dặn: “Con chẳng phải muốn học công pháp rèn luyện thân thể sao? Ở Cửu Dương Tông chúng ta có ‘Băng Cơ Ngọc Cốt’, là pháp môn luyện thể dành cho nữ tử rất tốt. Ngày mai phụ thân sẽ bảo Tang Viễn đưa con đến Truyền Công Đường học.”
Nói rồi hắn ngừng một chút, nhắc nhở con gái: “Đừng thấy Tang Viễn còn trẻ, thực ra hắn đã hơn năm nghìn tuổi, thủ đoạn lại tàn nhẫn. Ngoài Ngọc Băng Lan, hắn còn rất nhiều thϊếp thất, đều là lô đỉnh. Những nữ nhân đó thường chẳng sống nổi quá trăm năm.”
Cố Kiểu hờ hững đáp: “Chuyện này đâu có lạ? Chẳng phải ngài cũng thế sao?”
Trong giới tu hành, chuyện đa thê hay đa phu là quá đỗi thường tình, nhất là ở Ma môn, nơi chỉ tồn tại luật rừng: kẻ mạnh làm vua. Chẳng phải bên cạnh hắn cũng từng có thϊếp thất, sống chưa quá trăm năm đã mất sao? Nếu không phải biết chắc A nương nàng bảo thủ, tuyệt đối không chấp nhận nam sủng khác tộc, thì e rằng khi nghe người ta nói Hồ Thập Lục là “tình nhân” của mẫu thân nàng cũng đã tin rồi.
Tang Cửu Ô: “…”
Hắn làm gì có thϊếp thất! Trước khi có con gái, có người đưa mỹ nữ tới, hắn tuy không dùng cũng chẳng đuổi đi, thỉnh thoảng còn đem ban cho thuộc hạ. Hắn đâu ngờ hành động ấy lại khiến con gái hiểu lầm như vậy. Tang Cửu Ô âm thầm quyết định: về đến nhà sẽ cho tất cả thϊếp thất rời đi!
Cố Kiểu chẳng hay biết câu nói vô tâm của mình lại khiến Tang Cửu Ô bị kích động đến thế. Sau khi tiễn hắn rời đi, nàng ở lại nghỉ ngơi trong lãnh địa hồ tộc, chờ Tang Viễn đến đón. Nàng hoàn toàn có thể tự về, nhưng Tang Cửu Ô kiên quyết không cho. Hắn vốn muốn tiện tay đưa con gái về, nhưng Cố Kiểu còn đang mê mẩn đám tiểu hồ ly, đâu chịu rời đi sớm. Chưa kể nàng còn định thu thập hương hỏa nữa.
Tang Cửu Ô vốn nuông chiều con gái. Thấy nàng muốn ở lại, hắn liền để một đội đạo binh ở lại bảo vệ rồi một mình rời đi.
Sự khác biệt giữa tán tu và tu chân xuất thân từ thế gia hiện ra rõ ràng: A nương nàng - Cố Phong Hoa - cũng có đạo binh, nhưng số lượng ít ỏi, mất mát một lần thì phải vài trăm năm mới khôi phục lại được. Còn Tang gia quản lý Cửu Dương Tông bao đời, căn cơ thâm hậu, dù tổn thất hơn nửa đạo binh trong bí cảnh, chỉ cần hắn còn sống trở ra, gia tộc lập tức sẽ bù đắp đầy đủ.