Chương 38

Cố Kiểu dẫn Ngọc Tố Tâm rời tiệm, hai người không quay lại phòng bao mà ra thẳng boong thuyền. Khi đứng yên, Ngọc Tố Tâm lập tức hỏi: “A Thố, vì sao ngươi bỏ đi? Ta thấy hành động của Ngọc Tố Bạch rất đáng ngờ, những ngọc giản ấy e rằng có bí ẩn. Sao ngươi không để ta mua?”

Cố Kiểu bình thản đáp: “Ngươi nghĩ Long Cung sẽ để chúng ta nhặt được món hời sao?”

“Biết đâu họ sơ suất?”

“Cho dù thế thì sao? Ngươi sẽ vì một bộ công pháp không rõ lai lịch mà bỏ tu luyện Thái Âm Kinh ư?”

Ngọc Tố Tâm bật thốt: “Tất nhiên là không rồi!”

Thái Âm Kinh chính là gốc rễ của Quảng Hàn Tông, dựa vào nó mới có thể đứng vững ở Bắc Lan Châu, nơi lấy tu đạo làm trọng. Tông môn trải qua bao đời đều có người phi thăng, mà ai cũng dựa vào Thái Âm Kinh. Làm sao nàng có thể bỏ con đường thẳng tắp sáng rõ này để đi theo một lối mịt mờ?

Cố Kiểu mỉm cười: “Huống chi, truyền thừa của tiền nhân nào dễ có được? Đại kiếp thiên địa sắp đến, chẳng lẽ ngươi muốn vì một công pháp chưa chắc sẽ hữu dụng mà rước lấy tai họa vào mình? Ngươi nghĩ xem, chưởng quầy ấy lão luyện như thế, sao lại không biết được số ngọc giản kia có gì khác lạ? Thế mà ông ta vẫn bán cho Ngọc Tố Bạch. Vì sao? Bởi vì hắn thà nắm chắc lợi ích hiện tại, còn hơn tranh giành một tương lai mơ hồ.”

Lời nói như gáo nước lạnh mà cũng như liều thuốc cảnh tỉnh. Ngọc Tố Tâm đỏ mặt, khom người: “A Thố, đa tạ tỷ. Suýt nữa ta đã lạc lối.”

Miệng bảo không để tâm Ngọc Tố Bạch, nhưng thật ra trong lòng vẫn vương chấp niệm. Nếu không, sao lại vô thức tranh giành với nàng ta? Nếu không có Cố Kiểu nhắc nhở, e rằng mình sẽ dẫm lên vết xe đổ: ỷ có tiên tri mà cướp đoạt cơ duyên khắp nơi. Khi ấy, bản thân có khác gì Ngọc Tố Bạch?

Nghĩ vậy, Ngọc Tố Tâm càng thêm sợ hãi, lại cảm thấy nhẹ nhõm. Nàng nghiêm túc nói: “A Thố, muội phải bế quan, phiền tỷ giúp muội nhắn lại với Tang chưởng môn và cô của muội.”

Cố Kiểu gật đầu: “Đi đi.”

Nhìn nàng hóa thành vệt sáng bay đi, Cố Kiểu thầm cười tự giễu: chẳng lẽ mình vừa kích hoạt kỹ năng “lời nói ra tựa như vàng ngọc” sao? Nếu không, sao chỉ với một câu nói đã khiến Ngọc Tố Tâm ngộ đạo rồi?

Tự trêu xong, nàng lại nghiêm túc nhớ về chuyện vừa xảy ra. Ngọc Tố Tâm thì sau khi Ngọc Tố Bạch ra tay mới đoán chắc ngọc giản có bảo vật, rõ ràng từng nếm thiệt thòi. Nhưng còn Ngọc Tố Bạch? Sao nàng ta lại tin chắc như vậy? Chẳng lẽ cũng là kẻ trọng sinh, hoặc… giống mình, là người xuyên sách?

Nghĩ đến đây, Cố Kiểu chau mày. Nàng chưa bao giờ cho rằng chỉ có mình đặc biệt. Nhưng nếu quả thật trong thế giới này còn có nhiều kẻ “xuyên” như thế… Vậy đạo trời chẳng phải đã thủng lỗ chỗ rồi sao? Đây rõ ràng là một thế giới tu tiên cao cấp kia mà!

Cố Kiểu đứng trên boong suy ngẫm một lát, rồi một mình quay về phòng bao của Tang Viễn. Trong phòng chỉ có Tang Viễn và một đệ tử. Thấy chỉ có nàng bước vào, Tang Viễn ngạc nhiên hỏi: “Tố Tâm đâu?”

“Muội ấy dường như đã ngộ đạo, nên trở về tông môn bế quan rồi.”

Tang Viễn mỉm cười: “Vận may con bé cũng không tệ. Ngộ đạo là cơ duyên hiếm có.” Nói rồi hắn quay sang dặn dò đệ tử bên cạnh: “Lập tức sắp xếp một tịnh thất, không cho ai quấy rầy con bé.”

Đệ tử kia vâng dạ, trước khi rời đi còn liếc nhìn Cố Kiểu, môi khẽ mỉm cười, trong mắt chứa ẩn tình, càng khiến dung nhan vốn tuấn mỹ thêm mê người.

Cố Kiểu: “…”

Như này là đang… trêu ghẹo mình sao?

Tang Viễn nhìn thấy cảnh ấy, ý cười nơi khóe môi càng thêm đậm. Nhưng thấy Cố Kiểu không hề đáp lại, hắn mới nói:

“Bọn Huyền môn thường tố cáo rằng Thần Tông chúng ta không tu tâm dưỡng tính, phóng túng du͙© vọиɠ. Thực ra đó chỉ là mấy kẻ tiểu nhân. Chẳng phải trong Huyền môn cũng có kẻ cưới vợ, sinh con đó sao? Chẳng phải đó cũng là du͙© vọиɠ sao? Theo phương pháp của Thần Tông chúng ta, muốn tu luyện đến cảnh giới cao nhất, nhất định phải giữ thân thể tĩnh lặng, tuyệt đối không thể mất đi nguyên âm*.”

*Nguyên âm là căn nguyên âm khí tinh thuần, thường ám chỉ sự trinh khiết của nữ tu hoặc âm khí thuần túy của thiên địa. Tương tự, nguyên dương là căn nguyên dương khí tinh thuần, thường ám chỉ thân thể nam tử còn nguyên vẹn, chưa từng thất thân, hoặc dương hỏa thuần túy của thiên địa. Khái niệm này từng xuất hiện trong chương 22.

Cố Kiểu nghiêm túc đáp: “Xin Chưởng môn yên tâm, ta nhất định nỗ lực.”

Nàng khó khăn lắm mới được đầu thai vào tu chân giới, nếu không một lòng tu luyện cho đến khi phi thăng, thì chẳng phải đã uổng công xuyên đến đây rồi sao.