Những lời này mà từ miệng hắn thốt ra, quả thực giống như một câu nói đùa. Đạo tu tiên quý giá ở chỗ biết giữ tâm thanh tịnh? Thế nhưng trong tay vị “đại nhân” này, không biết đã nhuốm bao nhiêu mạng người rồi!
Tang Cửu Ô khẽ ho một tiếng. Lúc này hắn đã hiểu, tại sao Cố Phong Hoa lại giấu con gái thật kín, không cho nàng nhập Quảng Hàn Tông, bởi tính nàng quá hiền hậu, không hợp với Ma tông. Nhưng hắn cũng chẳng hối hận. Thiên kiếp sắp đến, muốn con đi xa hơn, nhất định phải nắm bắt cơ duyên này.
Hắn chẳng muốn để con ra ngoài chém gϊếŧ, nhưng thời gian không còn nhiều. Có lẽ Cố Phong Hoa cũng chẳng còn nhiều thời gian, bằng không sao một năm nay vẫn chưa chịu xuất quan? Nàng ta hẳn cũng giống hắn, đang dốc hết sức đóng cửa khổ tu. Có điều nàng ta đã đặt cược tất cả, chỉ vì con gái.
“Con muốn nhanh chóng tăng tu vi, hoặc là cùng người khác giao chiến, hoặc là ra ngoài lịch luyện.” Tang Cửu Ô nói. “Nhưng tuổi con còn nhỏ, không cần ép mình quá. Nếu muốn, cứ đi ra ngoài du ngoạn một chuyến.”
Điều này lại đúng ý nàng. Cố Kiểu vốn cũng muốn tìm cơ hội rời tông môn. Chỉ có ra ngoài, nàng mới có thể âm thầm trao báu vật chữa thương cho hắn. Bởi nàng đã bắt đầu cảm thấy, Tang Cửu Ô mang trong mình sự gấp gáp khó giấu, tựa hồ rất để tâm đến đại kiếp và cuộc tranh đoạt vận mệnh sắp tới, muốn vượt hẳn mọi người.
Trước kia, Cố Kiểu không hiểu vì sao A nương chưa từng nói với mình chuyện này. Nhưng từ khi đến Cửu Dương Tông đến nay, trong những cuộc trò chuyện cùng Thanh Nô, nàng mới biết rằng, quả thật giới cao nhân có thói quen để con cháu mình tham gia tranh đoạt vận khí trong trận đại kiếp. Thế nhưng, đại kiếp trong giới tu hành một nghìn năm mới xuất hiện một lần, nhiều cao nhân sẽ không để con cái mình còn nhỏ tuổi tham dự. Thông thường, ít nhất phải đạt đến Kim Đan, hoặc Nguyên Anh, mới có thể can thiệp.
Dù sao thì “chúng sinh như cỏ rác”, dưới thiên kiếp không ai có thể thoát khỏi bị vạ lây, ngay cả tu sĩ Hóa Thần cũng có khả năng ngã xuống, huống hồ là mấy tiểu tu sĩ. Cố Kiểu đoán rằng, A nương không đề cập đến chuyện này có lẽ là muốn để nàng tham dự vào thiên kiếp lần sau. Nàng cũng không cho rằng Tang Cửu Ô muốn mượn tay thiên kiếp lần này để hại mình. Nếu hắn thật sự muốn gϊếŧ nàng, sớm đã ra tay, cần gì phí bao nhiêu tâm huyết dạy dỗ mình?
Nghĩ đến việc A nương vì thương thế mà phải bế quan trăm năm, dù có Hồng Mông Châu trợ giúp cũng phải mất trăm năm mới có thể bình phục, Cố Kiểu không khỏi suy đoán: chẳng lẽ Tang Cửu Ô cũng mang thương tích trong người? Hơn nữa, thương thế ấy còn vô cùng nghiêm trọng? Nên hắn mới phải phái cơ thể Nguyên Anh ra ngoài ngay cả trong lúc bế quan để tìm cách chữa thương? Thế mà giờ đây, vì nàng, hắn lại hơn một năm không bước ra ngoài, phần tình nghĩa này khiến lòng Cố Kiểu nặng trĩu.
A nương nhờ Hồng Mông Châu mà chữa lành thương thế, vậy hắn chẳng phải cũng có thể dùng Hồng Mông Châu để trị liệu sao? Cố Kiểu không giấu A nương chuyện về Hồng Mông Châu, bởi A nương là mẫu thân ruột của nàng, hơn nữa khi ấy nàng còn ở trong bụng mẹ, có gì dị thường cũng không thể qua mắt A nương. Nhưng đối với Tang Cửu Ô, nàng lại không muốn nói ra. Không phải vì nàng không tin hắn, nhưng ngay cả phụ thân ruột, nàng cũng chưa từng hé lộ mình có Hồng Mông Châu.
Đôi khi sự giấu giếm không đồng nghĩa với thiếu tin tưởng, mà chỉ là không muốn nảy sinh thêm rắc rối. Dù sao nàng cũng đã nghĩ xong cách thuận lợi để trao đi bảo vật chữa thương cho hắn. Vì vậy, nàng quyết định nói với Tang Cửu Ô: “Đại nhân, trước đây ta từng đến Nam Cương, còn từng cứu một người của sơn trại. Giờ cũng đã hai năm trôi qua, ta muốn đi xem lại một lần.”
Nói đến đây, Cố Kiểu chợt nhớ ra điều gì, vội vàng lấy từ túi trữ vật ra hai tờ kim văn: “Đại nhân, ngài xem cái này.”
Tang Cửu Ô nhận lấy kim diệp, tùy ý hỏi: “Đây là gì?”
Cố Kiểu đáp: “Đây là thứ mà ta lấy được từ người của Thiết Nguyên và con trai của Đa Bảo Lão Ma. Vốn định đưa cho A nương xem, nhưng sau đó lại quên mất.”
Nói xong, Cố Kiểu có chút ngượng ngùng. Đây cũng chính là lý do nàng không muốn tiếp tục nhận thêm pháp bảo từ Tang Cửu Ô. Vật tốt trong tay nàng đã quá nhiều, đến mức chẳng còn là thứ quý hiếm. Điều này thực sự chẳng hay chút nào. May mà nàng không phải là một đứa trẻ chưa hiểu sự đời, nếu không thì e rằng chẳng còn tập trung nổi vào chuyện tu hành.
Tang Cửu Ô nhìn qua một lát, khẽ ừ một tiếng: “Đây hẳn là tàn thư* của một bộ công pháp.”
*Tàn thư: những quyển sách bị khuyết thiếu, mất trang, hư hại, chỉ còn sót lại phần nào.Nghe vậy, Cố Kiểu lập tức mất hứng. Công pháp vốn không giống pháp thuật. Tuy rằng tu sĩ không nhất thiết chỉ có thể tu luyện một công pháp, nhưng tuyệt đối không thể tu quá nhiều, bởi vì thời gian của người là có hạn. Nếu tâm trí bị phân tán quá mức, chưa kịp đợi công pháp thăng cấp, tuổi thọ đã sớm chấm dứt.
Tang Cửu Ô bật cười nói: “Hai kẻ này vận khí cũng không tệ. Tàn thư mà con lấy được từ chỗ bọn chúng đều là phần khá hoàn chỉnh của chương Luyện chế pháp khí. Căn cứ vào nội dung, có thể luyện ra hai món pháp khí với uy lực không nhỏ.”
Một bộ công pháp hoàn chỉnh chắc chắn không chỉ có tâm pháp tu luyện, mà còn có thêm chương về luyện khí, phù lục, luyện đan… để bổ trợ. Còn thứ mà Thiết Nguyên và con trai Đa Bảo Lão Ma đoạt được, đều là tâm pháp để luyện khí.
Tang Cửu Ô quay sang nói với nữ nhi: “Chương tâm pháp luyện khí này của Thiết Nguyên khá phù hợp với công pháp Thái Âm Kinh của con. Ta sẽ tu chỉnh một lượt rồi đưa cho con sau.”
Cố Kiểu ngoan ngoãn đáp: “Vâng.”
Tang Cửu Ô nói làm là làm, nhanh chân rời đi, liên tục mấy ngày chẳng thấy bóng dáng.
Cố Kiểu cũng không quấy rầy hắn, tự mình tu luyện. Cho đến một hôm, vừa tu xong đợt tu luyện buổi trưa, đang bưng linh quả đùa giỡn cùng tiểu hồ ly, chợt nghe Thanh Nô tới báo: “Cô nương, Chưởng môn đến rồi.”