Triệu tướng quân nhìn nam nhân từ chiến hạm đi xuống, ánh mắt u lãnh đối diện nhau chỉ cảm thấy cả người lông tơ dựng ngược.
Giây tiếp theo, một phó quan đi tới ghé bên tai hắn nhẹ nói vài câu, vẻ mặt hắn đột nhiên biến sắc.
Triệu tướng quân sắc mặt trắng xanh đan xen, cuối cùng mặt cách không còn giọt máu. Hắn lui về sau một bước, lại lần nữa cùng Lục Kiêu Kỳ đối diện, phát hiện ý vị thâm trường trong ánh mắt anh, cả người toàn mồ hôi lạnh. Hắn hoảng hốt lau mặt: "Xong."
Hắn gục đầu xuống, che lại hoảng loạn trong mắt, thay đổi liên tục.
Cuối cùng hóa thành một mạt quyết tuyệt, hắn vặn vẹo mặt: "Xem ra, không thể không làm như vậy. "
Không nghĩ tới mình hoàn toàn thua.
Trên thực tế, Triệu tướng quân không nghĩ ra, rõ ràng nam nhân trẻ tuổi này vài lần lâm vào hiểm cảnh vẫn có thể chuyển nguy thành an.
Phảng phất trời cao đang đùa giỡn hắn!!!
Về tới huyền phù đảo, Mạc Cổn Cổn không còn những tầm mắt nóng bỏng kì quái nhìn chằm chằm liền khôi phục bộ dáng gấu trúc lười biếng, nhóc ta uể oải dựa người trên cây, cái mông nhỏ cọ a cọ ngủ bù. Mấy ngày nay nhóc không thể nào ngủ ngon, tưởng tượng lúc trở về nhóc liền cùng, cùng Đại Quái Vật kết hôn, Cổn Cổn liền hưng phấn.
Lục Kiêu Kỳ thật sự rất bận, về tới tinh vực Celta cơ hồ vội như con quay. Sáng sớm hôm nay Lão Nguyên Soái đã kêu Lục Kiêu Kỳ đi rồi.
Mạc Cổn Cổn ngửa đầu nhìn nhìn ngày tươi đẹp, nheo lại hai mắt, cảm thụ làn gió nhẹ phơ phất rất thoải mái.
Đại Quái Vật khi nào thì trở về a.
Cắn một ngụm trái cây vừa to vừa đỏ, Mạc Cổn Cổn chép chép miệng nhỏ, mỹ tư tư ảo tưởng sinh hoạt hạnh phúc của hai người sau này.
Đang nghĩ ngợi, quản gia đã đi tới, cười tủm tỉm: "Tiểu phu nhân, có khách nhân tới nga. "
Khách nhân? Mạc Cổn Cổn nhẹ nhàng đong đưa hai viên lỗ tai mềm như nhung, nghiêng mặt nhỏ nhắn hoang mang. Nhóc còn chưa tiếp đãi khách nhân bao giờ đâu.
Mang chút tò mò cúi người xuống, Mạc Cổn Cổn hai mắt sáng ngời.
Hướng về phía bóng người quen thuộc phía dưới ân ân kêu hai tiếng, liền xoắn mông nhỏ từ trên cây trượt xuống.
Vừa mới đáp xuống thân thể đã được bọc trong vòng tay ấm áp: "Cẩn thận một chút. "
Mạc Cổn Cổn quay đầu lại, vui sướиɠ kêu to.
Mỹ thực gia cười từ ái, dùng sức xoa xoa ngốc mao đầu nhỏ: "Ai, tiểu Cổn Cổn sao lại nhỏ như vậy nha. "
Phảng phất sét đánh giữa trời quang, hung hăng bạo kích. Mạc Cổn Cổn chu miệng nhỏ.
Như vậy dễ dàng mất đi nhóc.
Mỹ Thực Gia nhìn ra tiểu gia hỏa nghẹn khuất, cùng quản gia ý cười liếc nhau.
Mỹ Thực Gia vuốt ve bộ lông bóng loáng nhu thuận của nhóc, cuối cùng là yên lòng, ở một ngày trước, anh cùng tiểu gia hỏa vội vàng gặp mặt. Khi đó nếu không có quân bộ quá hấp dẫn sự chú ý thì anh đã trực tiếp đi theo nhóc con.
Anh đem Mạc Cổn Cổn cọ cọ mặt: "Cổn Cổn, thật tốt là con không sao"
Mất mà tìm lại được làm anh thập phần vui mừng, nhưng nếu lại lần nữa mất đi, anh thực sự không biết mình phải làm sao.
Mạc Cổn Cổn cọ cọ mặt anh, ân ân kêu.
Nhóc thật sự không sao, đến nỗi bị bắt kiểm tra một hồi với Đại Quái Vật nhóc cũng không định nói sợ Mỹ Thực Gia tăng thêm phiền não.
“Ân!! Ân ân ân!” Tiếng vang dồn dập từ dưới thân Mỹ Thực Gia truyền đến.
Mạc Cổn Cổn cúi đầu, nhìn đến gấp không thể đãi Ân Ân.
Mạc Cổn Cổn cúi đầu nhìn đến Ân Ân gấp gáp.
Mạc Cổn Cổn hai mắt lập tức sáng ngời, nhóc xoán thân thể từ câi ôm của Mỹ Thực Gia trượt xuống, bổ nhào trên đầu Ân Ân.
Ân Ân củng đầu vào tiểu thân thể gấu trúc, vui sướиɠ nhảy lên hai cái.
Hai chỉ gấu trúc một lớn một nhỏ lăn qua lăn lại trên cỏ, chơi đùa một hồi.
Mỹ thực gia cùng quản gia một bên vây xem, buồn cười.
Chơi trong chốc lát, Trương Ân Ân mệt mỏi, quỳ rạp trên mặt đất, đỉnh tiểu vương bát cầu nhung trắng đen. Hai nhóc nằm bên nhau mãnh liệt bò bò rất là chọc cười, quản gia liền ho nhẹ, cười ra tiếng.
Mạc Cổn Cổn ngồi dậy, vuốt ve đầu Ân Ân.
Trương Ân Ân sung sướиɠ nheo lại hai mắt, xoã tung đuôi to đưa qua đưa lại: “Ân.”
Lúc Mạc Cổn Cổn đến chiến trường Trương Ân Ân vẫn còn đang nằm viện, nay xem nhóc ta tung tăng nhảy nhót liền biết đã tốt. Vuốt đầu đệ đệ, Mạc Cổn Cổn thấy không còn chỗ nào lạ liền gật gật đầu, như thật vừa lòng với tình huống cơ thể của đệ đệ.
Trương Ân Ân cảm giác được tình thương từ thiên sứ ca ca nhảy nhót lắc lư cái đuôi.
Trương Ân Ân cũng xem như trong họa gặp phúc vì thời điểm kề bên cái chết đã hoàn toàn thức tỉnh huyết mạch. Nhóc hiện giờ có thể khống chế hoàn toàn sức mạnh biến thân. Cho nên, trong lúc Cổn Cổn ra chiến trường, nhóc không chỉ dưỡng thương mà còn được tuyển vào học viện.
Có thể chính đại quang minh đi học, này đối với Trương Ân Ân tới nói là một sự kiện hết sức vui sướиɠ.
Vì thế nhóc vui sướиɠ chọn trường của Mạc Cổn Cổn, nhón chân mong chờ được cùng đi học với tiểu thiên sứ ca ca. Mạc Cổn Cổn là năm nhất, Trương Ân Ân lại luôn lén học tập, còn lớn hơn thiên sứ ca ca hai tuổi vì thế nhóc là năm ba.
Hai huynh đệ chơi đùa với nhau một lúc, liền sôi nổi hóa thành hình người, đệ đệ dương quang soái ca thân hình cao lớn không phải điều mà ca ca tinh xảo đáng yêu có thể so được, hai người đứng cạnh nhau Trương Ân Ân càng như là lớn hơn nhiều.
Hai người mặc xong quần áo, Mạc Cổn Cổn ngửa đầu nhìn chằm chằm Trương Ân Ân, "Ngươi lại cao lên a. "
Trương Ân Ân sờ sờ đầu, lộ ra nụ cười sang sảng vui sướиɠ, rất tươi rói: "Đúng vậy, một chút thôi. "
Biu... Mạc Cổn Cổn vươn tay phủi đi một chút, gấu trúc so với gấu trúc, thật tức chể gấu trúc mà.
Mỹ Thực Gia đem đồ ăn bày sẵn lên bàn, xem hai huynh đệ đùa giỡn đu dây, cười nói cùng quản gia.
Trương Ân Ân thần bí bí: “Đệ có một việc muốn nói cho ca. ”
Mạc Cổn Cổn chớp chớp mắt, nhóc còn chưa từ đả kích chiều cao khôi phục lại, cảm xúc không tính là rất cao.
Ho nhẹ một tiếng, Trương Ân Ân thấy tiểu thiên sứ ca ca nhà mình hai mắt đẫm lệ bộ dáng đáng thương liền thương tiếc cực kì: "Đệ có thể khống chế biến thân của mình, đã xin vào trường rồi." Nói, cậu chớp chớp mắt.
Tươi cười cực kì tuấn lãng xán lạn, cậu lộ ra hai viên răng nanh: "Cổn Cổn, chúng ta là bạn cùng trường! "
Âm thầm gọi tiểu thiên sứ ca ca nhưng soái ca dương quang cao to Trương Ân Ân là nói không lên lời, cậu có chút ngượng ngùng. Rốt cuộc dựa theo tuổi tác cùng chiều cao, cậu so với Mạc Cổn Cổn lớn hơn một chút, chẳng qua việc này cũng không làm trở ngại cậu đối với tiểu thiên sứ ca ca thân mật cùng sùng bái.
Mạc Cổn Cổn sửng sốt, “Bạn cùng trường?”
Trương Ân Ân gật đầu.
Mạc Cổn Cổn hai mắt sáng ngời: "Đệ, đệ cũng đi phỉ đặc học viện?” được nhận đáp án khẳng định, nhóc liền đem buồn bực lúc nãy ném vào góc, “Kia thật đúng tốt quá, đúng rồi đệ học cái gì? Lớp mấy?”
Há miệng thở dốc, Trương Ân Ân vốn là muốn nói thật, nhưng xem tiểu thiên sứ ca ca hưng phấn, có điểm không đành lòng.
Cậu thật sự vô pháp nói chính mình là lớp 3, đả kích tiểu thiên sứ ca ca.
Mạc danh sinh ra ý thức trách nhiệm, Mạc Cổn Cổn ưỡn ngực ngẩng đầu, cẩn thận nhìn nhìn đệ đệ nhà mình càng thêm cảm giác trách nhiệm trọng đại.
Trương Ân Ân cảm động gật đầu, cậu biết ca ca thương mình.
Tiểu thiên sứ ca ca rất lợi hại.
Chớp chớp mắt, Mạc Cổn Cổn gãi gãi mặt: "Nhưng mà, lúc trước ca tạm nghỉ học, chờ thời điểm có thể đi học lại, ca lại không đi, sau lại ra chiến trường. Bỏ lỡ quá nhiều chương trình học, không biết có thể theo kịp không.”
Theo không kịp khả năng tính quá lớn, vốn dĩ nhóc chính là gấu trúc, thiên phú lý giải không bằng nhân loại. Yêu cầu mỗi ngày phải bổ túc, hiện tại còn thiếu mất hai tháng chương trình học, Mạc Cổn Cổn có điểm không biết theo ai.
Trương Ân Ân đối tiểu thiên sứ ca ca nhà mình mù quáng sùng bái: “Nhất định không thành vấn đề!”
Nhóc đã sớm âm thầm hiểu được sự tích anh hùng của tiểu thiên sứ ca ca nhà mình ở trường, dùng bốn chữ "phẩm học kiêm ưu" cũng không quá.
Mạc Cổn Cổn thở dài một tiếng: “Đã lâu không đi học, hy vọng như thế đi.”
Nói, nhóc trộm liếc mắt giáo thụ quỷ, mắt mang xin giúp đỡ. Giáo thụ quỷ khẽ gật đầu, tỏ vẻ rất vui lòng dạy dỗ. Hắn hiện giờ thân thể không có lệ khí, có thể trợ giúp một người học sinh chính là tích đức làm việc thiện, là tu hành.
Trương Ân Ân bỗng nhiên vỗ trán: “Đúng rồi, ca biết thế giới đã biết thân phận ca chưa?”
Mạc Cổn Cổn sửng sốt một chút.
Trương Ân Ân mở ra tin tức, đây là tin nóng, lúc Mạc Cổn Cổn đứng cạnh Lục Kiêu Kỳ từ chiến hạm ra được chụp lại đã một lần nữa nhấc lên nghị luận che trời lấp đất. Trên mạng vì anh hùng đại chiến thắng lợi bỏ qua lòng hiếu kì nay lại bùng lên, Lục Kiêu Kỳ là cái tên hot nhất trên mạng, trong lúc đó, có quan hệ cùng anh cũng trở thành tiêu điểm.
Mạc Cổn Cổn không biết đã bao lần được lên hot search, tuy rằng mỗi lần lên đều là lý do khác nhau.
Trương Ân Ân chỉ vào mặt trên tin tức: “Xem nơi này.”
Mạc Cổn Cổn nghiêng đầu qua.
Nhanh chóng đọc xong, Mạc Cổn Cổn chép chép miệng: "nói rất có đạo lý a, ca cảm thấy còn rất chân thật."
Trương Ân Ân có chút lo lắng, thân phận bọn họ ở tinh tế cũng không đơn giản, Lão Nguyên Soái vì bọn họ cũng vất vả cả đời, may là trong nhà vẫn luôn có kế hoạch dự phòng, có thể đối phó với tình huống đột ngột phát sinh: "Không cần lo lắng, sẽ không có việc gì."
Mạc Cổn Cổn gật đầu thật mạnh, nhóc trước nay chưa từng lo lắng vì chính mình.
Trong lòng cụ bông gấu trúc, chỉ cần có Đại Quái Vật bên cạnh chính là tuyệt đối an toàn. Đại Quái Vật vẫn chưa nói chính là chuyện vẫn chưa đáng sợ hãi, ở điểm này Mạc Cổn Cổn chính là mù quáng tín nhiệm.
Mạc Cổn Cổn nhìn Trương Ân Ân an ủi nhóc nhưng ánh mất vẫn còn bất an lo sợ: "Đệ cũng không phải sợ, Đại Quái Vật nhất định sẽ giải quyết."
Cũng không cảm thấy mình có thể biến thân có gì lạ, Đại Quái Vật cũng có thể a.
Hơn nữa Đại Quái Vật biến thân còn so nhóc to lớn cường đại hơn nhiều.
Thực ra, hiện giờ trên mạng đang bàn luận về thân phận Mạc Cổn Cổn càng nhiều hơn khϊếp sợ về tin tức của viện nghiên cứu có thể nâng cao huyết thống nhân loại. Theo tin tức này, Mạc Cổn Cổn là một tồn tại vì thế giới dũng cảm hy sinh.
Nhóc vì khoa học, không sợ tử vong.
Thí nghiệm thành công.
Mà không chỉ một, tin tứ Lục Kiêu Kỳ có thể biến thân cũng "không cẩn thận" bị truyền ra, lần này hoàn toàn khiến tinh tế ồn ào. Nhân loại nhón chân mong chờ mình cũng có một ngày có thể tin luyện huyết mạch, gia tăng tuổi thọ, trở nên cường tráng.
Tin này được đưa cũng thực trùng hợp, liền khi bọn họ đổi mới internet xuất hiện. Nhưng phần đưa tin này cũng không thuần túy giải thích biến thân mà chỉ ca tụng công đức, một phần ghi hình trân quý cũng không dài, lại chấn động tâm của mọi người tại tinh tế.
Trong ghi hình là hình ảnh có chút mơ hồ của một hắc long đang hướng lên trời thét dài, dưới chân dẫm lên một con trùng thật lớn.
Trùng kia chính là tử địch của nhân loại, Trùng Nữ Vương.
Mạc Cổn Cổn nhìn thần tuấn Hắc Long trên màn hình, mắt lấp lánh, nhóc có chung vinh dự: "Xem, là Đại Quái Vật!"
Là giống khủng bố quái vật, Trương Ân Ân có chút hâm mộ nghĩ.
Mỹ thực gia trùng hợp lúc này cũng thò đầu qua, anh nhìn trên màn hình sửng sốt một chút: "Là Long a."
Long? Mạc Cổn Cổn không rõ ràng lắm Đại Quái Vật biến thành cái gì, chính là cảm thấy lớn lên kì quái, nhìn kĩ thực khốc.
Mạc Cổn Cổn: "Long là cái gì?"
Nhớ tới thời xưa còn làm quốc bảo của nhân loại, Mẹ của Cổn Cổn cũng được nhân loại chăn nuôi qua, anh cũng nghe qua Long. Khi đó cũng coi như là vừa khéo có một nhân viên rất thích Long, ngày thường không có việc gì giúp anh chải lông có giảng qua một chút chuyện xưa.
Anh lúc đó nghe không hiểu lắm, cũng là nghe được chữ có chữ không.
Sau nữa, càng là cơ duyên xảo hợpt hấy được bức vẽ của nhân viên đó, mặt trên là hình vẽ bộ dáng của Long.
Mỹ Thực Gia hồi tưởng chốc lát liền đem chuyện xưa của Long kể cho hai đứa nhỏ.
Mạc Cổn Cổn cùng Trương Ân Ân đồng thời trừng lớn hai mắt
Nghe xong, Mạc Cổn Cổn hít vào một hơi, càng là thêm sùng bái: "Đại Quái Vật lợi hại như vậy nha!" Nhóc học Đại Quái Vật phun lửa bộ giáng phi phi: "Đại Quái Vật sẽ phun hỏa, thì ra cái này gọi là Hơi Thở của Rồng." Nghĩ lại cảm khái nói: "Nhưng mà con vẫn chưa thấy Đại Quái Vật sét đánh nha, khi nào anh ấy bay lên chắc con sẽ thấy được."
Trương Ân Ân lòng có xúc động: “Đích xác lợi hại.”
Ngẫm lại lúc trước mình còn muốn đoạt lại tiểu thiên sứ ca ca từ tay nam nhân này liền cảm thấy mình đặc biệt ngốc bạch ngọt, nếu nam nhân cho mình một ngụm lửa mình liền biến thành gấu trúc nướng a.
Mỹ thực gia ánh mắt lóe lóe.
Nhưng thật ra Lục gia tổ tiên một bên bay trên không trung ngây người hồi lâu, nắm chặt tay, nheo lại hai mắt trầm mặc sau một lúc lâu mới gian nan phun ra mấy chữ: "Long...... là Long........"