Chương 5: Mẹ đẻ cà khịa là chí mạng nhất

Hứa Yên không ngờ chút chuyện bê bối của nhà họ Hứa lại bị phơi bày trước mặt Tần Liệt một cách bất ngờ không kịp đề phòng như vậy.

Cảm nhận được ánh mắt Tần Liệt đang nhìn sang, Hứa Yên cố tỏ ra bình tĩnh, cúi người thay giày ở sảnh trước.

Tần Liệt nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt vốn đã sâu thẳm lại càng tối thêm vài phần.

Ông Kiều, người bố phất lên từ việc ở rể của Hứa Yên.

Ba mươi năm trước, Hứa Tĩnh, con gái độc nhất của tổng giám đốc Hứa Thị, vừa gặp đã yêu chàng trai nghèo Kiều Hoằng Nghị, bất chấp tất cả để được gả cho ông ta.

Tưởng rằng là chàng có tình thϊếp có ý, không ngờ chẳng qua chỉ là tự mình đa tình.

Hứa Tĩnh coi Kiều Hoằng Nghị là lang quân như ý.

Kiều Hoằng Nghị lại coi bà là đường tắt.

Không thể không nói, Kiều Hoằng Nghị ngụy trang cực kỳ giỏi.

Mấy chục năm như một ngày, ông ta dùng mánh khóe lừa được một nửa cổ phần từ tay ông cụ Hứa, lại chặt đứt vây cánh của Hứa Tĩnh trong công ty, lúc này mới lộ ra bộ mặt thật của mình.

Đến khi ông cụ Hứa và Hứa Tĩnh nhận ra thì mọi chuyện đã quá muộn.

Kiều Hoằng Nghị đã đứng vững gót chân trong công ty.

Người đầu tiên phát hiện Hứa Yên và Tần Liệt về là dì giúp việc nhà họ Tần.

Dì giúp việc lặng lẽ ra hiệu bằng mắt cho mẹ Tần.

Mẹ Tần hoàn hồn, sau khi nhìn thấy Hứa Yên, đầu tiên là có chút ngượng ngùng, sau đó đứng dậy đi về phía cô, khẽ thở dài, đã nghe rồi thôi thì nói thẳng ra: "Con nghe thấy cả rồi à?"

Hứa Yên cười nhẹ xem như ngầm thừa nhận, không trực tiếp vạch trần khiến mẹ Tần khó xử.

Mẹ Tần nhìn Hứa Yên lớn lên từ nhỏ, bà kéo tay cô, vỗ nhẹ lên mu bàn tay, đau lòng nói: "Không sao, đừng sợ, dù trời có sập xuống, đã có nhà họ Tần chống đỡ cho con."

Hứa Yên hiểu chuyện đáp: "Cảm ơn mẹ."

Mẹ Tần: "Cảm ơn gì chứ? Đều là người một nhà cả."

Nói xong, mẹ Tần nhìn sang Tần Liệt, vẻ mặt không có gì khác thường, nhưng giọng điệu lại có chút bực bội khó hiểu: "Phải không con?"

Tần Liệt đang cúi người thay dép lê, đột nhiên bị gọi tên, anh ngước mắt lên, trong mắt không có nhiều cảm xúc: "Vâng."

Trong bữa tối, bố Tần và mẹ Tần nói rất nhiều lời an ủi Hứa Yên.

Bảo cô nếu gặp khó khăn gì thì cứ nói với họ.

Hứa Yên đều vâng dạ nhận lời, nhưng trong lòng lại không cho là thật.

Trong giới này, chuyện cây đổ bầy khỉ tan nhiều không kể xiết.

Cuộc hôn nhân sắp đặt này, đừng nói cô và Tần Liệt đã chuẩn bị ly hôn, cho dù chưa ly hôn, sau khi xảy ra chuyện này, hai người sẽ đi đến bước nào cũng khó nói.

Dù hai nhà là bạn bè nhiều đời, nhưng trước mặt lợi ích, chẳng ai dám đánh cược vào bản chất con người.

Sau bữa tối, Hứa Yên theo thói quen cũ ở lại qua đêm, về phòng ngủ nghỉ ngơi sớm.

Tần Liệt đứng ngoài sân hút thuốc, vừa hút được một nửa thì bị mẹ Tần choàng khăn bước từ phòng khách ra cắt ngang: "Sao không về phòng ngủ?"

Tần Liệt gạt tàn thuốc, lười biếng đáp: "Ngắm cảnh đêm."

Mẹ Tần: "Ngắm cảnh đêm hay là chột dạ không dám về?"

Tần Liệt nhướng mày: "?"

Mẹ Tần cười khẩy, khoanh tay trước ngực, vẻ mặt như thể mẹ đã nắm rõ toàn bộ sự thật rồi: "Giả vờ cũng mệt nhỉ?"

Tần Liệt ngậm lại điếu thuốc lên môi, cười khẽ: "Mẹ, rốt cuộc mẹ muốn nói gì?"

Tần Liệt vừa dứt lời, mẹ Tần liếc nhìn ra sau, chắc chắn Hứa Yên không xuống lầu mới ghé sát lại gần anh, giọng đầy vẻ khinh bỉ: "Có gan ly hôn mà không có gan nói với gia đình à?"

Mẩu thuốc lá trên môi Tần Liệt bị anh cắn bẹp dí.

Mẹ Tần đúng kiểu xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, như thể người đứng trước mặt không phải con trai mình: "Mẹ sớm đã biết hai đứa bây không bền lâu được, với cái nết của con thì chỉ có nước cô độc đến già thôi."

Tuyệt vời, Tần Liệt đã nếm phải vị bông gòn của đầu lọc thuốc.

Thấy con trai mình sắp nghiến nát cả răng hàm, mẹ Tần bĩu môi nói tiếp: "Nói thật nhé, con chẳng qua là con trai mẹ, chứ không mẹ thật sự thấy con không xứng với Yên Yên đâu."

Tần Liệt: "…"

Đòn đau nhói tim gan.

Đặc biệt là những lời cà khịa từ mẹ đẻ là chí mạng nhất.

Mẹ Tần nói xong, Tần Liệt im lặng một lúc, lấy điếu thuốc trên môi xuống dụi tắt: "Mẹ."

Mẹ Tần thong dong nhìn anh: "Gọi mẹ làm gì? Bảo mẹ nương lời chút hả?"

Tần Liệt bất lực day trán, cười như không cười: "Chuyện tình cảm, không thể miễn cưỡng được."