Giáo sư Trần, ân sư của Hứa Yên, tên đầy đủ là Trần Đức.
Là ân sư của Hứa Yên, cũng là ân sư của Tần Liệt và Mục Tình.
Điều khác biệt là, Hứa Yên từng vì một vài lý do mà ở nhờ nhà giáo sư Trần một thời gian, ngoài ơn dạy dỗ, còn có những ân tình khác.
Nhìn đôi mắt đầy tính toán của Mục Tình, Hứa Yên vẻ mặt bình thản: “Gửi địa chỉ cho tôi.”
Mục Tình hỏi: “Không đi cùng nhau sao?”
Hứa Yên: “Tôi tự bắt taxi qua đó.”
Mục Tình tỏ vẻ như thất vọng lắm, nhưng lúc cúi đầu nhắn tin, trong mắt lại lóe lên một tia ranh mãnh: “Thôi được rồi.”
Nói xong, sợ Hứa Yên không đi, cô ta lại ngẩng đầu nói thêm: “Thầy Trần nhớ cậu lắm đấy, vợ thầy ấy cũng nhớ cậu nữa.”
Điện thoại “tít” một tiếng, Hứa Yên nhận được tin nhắn: “Cảm ơn.”
Nói “Cảm ơn” với Mục Tình xong, Hứa Yên quay người dặn dò Dư An và Cao Kiện về khách sạn sắp xếp tài liệu trước.
Mục Tình nhìn bóng lưng cao gầy của cô, tự thấy mất hứng, chào một tiếng rồi quay lại xưởng.
Thấy Mục Tình đã đi xa, Dư An bĩu môi: “Sếp, sếp thật sự định đi à?”
Hứa Yên cười nhẹ nói: “Ừ, thầy Trần là ân sư của chị.”
Dư An: “Nhưng em cứ thấy cô ta chẳng có ý tốt gì đâu.”
Hứa Yên cười cười, chuyển chủ đề: “Về khách sạn sắp xếp tài liệu cho tốt, có vấn đề gì thì liên lạc với chị bất cứ lúc nào.”
Dư An: “Ồ.”
Tiễn Dư An và Cao Kiện đi, Hứa Yên bắt một chiếc taxi đến địa chỉ Mục Tình gửi cho cô.
Trên đường đi, Hứa Yên gọi điện thoại cho Tô Tiệp.
Biết Hứa Yên định đến thăm thầy Trần, mà lại còn đi cùng Tần Liệt và Mục Tình, Tô Tiệp hừ nhẹ một tiếng: “Chồn chúc Tết gà, bụng dạ chẳng tốt lành gì.”
Hứa Yên một tay cầm điện thoại, tay kia lướt trên mặt kính cửa sổ xe: “Tớ biết mà.”
Mấy trò tính toán nhỏ nhặt đó của Mục Tình, cô nhìn rõ mồn một.
Tô Tiệp vừa tức vừa buồn cười: “Cậu biết rõ cái nết của cô ta như thế mà cậu vẫn đi à.”
Hứa Yên thản nhiên: “Không phải muốn xem cô ta giở trò gì, mà là tớ nhớ thầy và cô rồi.”
Tô Tiệp: “Cô ta chính là nắm thóp được điểm này của cậu đấy.”
Nói rồi, Tô Tiệp giọng đầy vẻ khó hiểu hỏi: “Nhiều lúc tớ cũng thấy lạ thật, người hoàn hảo bên cạnh như cậu thì không cần, Tần Liệt lại đi thích kiểu phụ nữ giả tạo như Mục Tình, bị bệnh gì không biết nữa?”
Hứa Yên: “Chắc là vì… yêu?”
Giống như hồi đó, tất cả mọi người đều nói với cô rằng Tần Liệt không phải người tốt, là một gã cậu ấm phóng đãng, vậy mà cô vẫn không chút do dự chọn anh.
Chuyện tình cảm vốn là thứ khó mà hiểu thấu nhất.
Kết thúc cuộc gọi với Tô Tiệp, Hứa Yên ngả người vào ghế, đang chăm chú nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ xe thì chiếc điện thoại nắm trong tay rung lên mấy lần. Là tin nhắn của Mục Tình: [Yên Yên, tớ và A Liệt đến rồi, cậu đang ở đâu?]
Hứa Yên cúi đầu liếc qua, tắt màn hình, không trả lời.
Xe đến khu dân cư nơi Trần Đức ở, Hứa Yên ghé vào cửa hàng tiện lợi bên ngoài khu mua một ít quà.
Đồ trong cửa hàng tiện lợi có hạn, cô cố gắng hết sức chọn mua những thứ tốt nhất.
Hơn mười phút sau, cô xách túi lớn túi nhỏ quà cáp xuất hiện trước cửa nhà Trần Đức.
Cửa mở, người bước ra đầu tiên là vợ thầy. Vừa nhìn thấy Hứa Yên, mắt bà đỏ hoe, bà không nhận đồ trên tay cô mà tiến lên ôm chầm lấy cô, đấm nhẹ vào lưng cô hai cái, sau đó nhỏ giọng hỏi, chỉ đủ hai người nghe: “Con với A Liệt sao thế? Giận nhau à? Sao nó lại đi cùng Mục Tình?”
Khóe môi Hứa Yên khẽ mấp máy, cô không muốn nói, sợ bà lo lắng. Đúng lúc này Tần Liệt đi tới đỡ lấy đồ trên tay cô, xem như cô tạm thời thoát được một kiếp.
Vào nhà, Hứa Yên cúi người thay dép lê, Tần Liệt bước tới, cúi xuống đưa một tay ra đỡ lấy cánh tay cô.
Khi Hứa Yên cau mày nhìn sang, Tần Liệt nhếch đôi môi mỏng cười, giọng nói cũng mang theo ý cười cất tiếng: “Vợ.”