Ánh mắt Hứa Yên chỉ dừng lại trên người Mục Tình vài giây rồi rời đi.
Đối với những chuyện không liên quan đến mình, cô trước nay đều không hứng thú.
Đúng lúc này cửa thang máy mở ra, cô liền thu lại ánh mắt, bước vào trong.
Đợi cửa thang máy đóng lại, Dư An làm vẻ mặt như đã nhìn thấu bản chất sự việc, đảo mắt nói: “Em sống từng này tuổi đầu, chưa từng thấy người phụ nữ nào bạch liên hoa đến thế.”
Giọng Hứa Yên nhàn nhạt: “Nhà máy của Tần Thị ở Hoài An này chúng ta không quen thuộc, nhớ chuẩn bị kỹ càng tài liệu.”
Nhắc đến công việc, Dư An lập tức tỉnh táo hẳn, không còn tâm trí hóng hớt nữa: “Rõ ạ.”
Buổi phỏng vấn được ấn định vào ngày hôm sau, đêm đó Hứa Yên đã thức trắng.
Ngoài việc tìm hiểu hiện trạng của nhà máy Tần Thị ở Hoài An, cô còn tìm hiểu cả lịch sử phát triển của nó.
Không thể không thừa nhận, Tần Liệt quả thực có bàn tay sắt đá trong việc kinh doanh.
Trong thời đại mà các sản phẩm hóa mỹ phẩm hàng ngày vô số chủng loại, và 90% thị phần bị chiếm giữ bởi các sản phẩm cao cấp nước ngoài, anh không chỉ đưa một thương hiệu mỹ phẩm nội địa tạo dựng được chỗ đứng riêng, mà còn định vị ở phân khúc cao cấp và nhận được vô số lời khen ngợi.
Bản lĩnh này, thật sự không phải người thường nào cũng có được.
Hoàn thành công tác chuẩn bị trước buổi phỏng vấn, Hứa Yên tắm nước nóng rồi lên giường nghỉ ngơi.
Cô vừa nằm xuống còn chưa kịp tắt đèn đầu giường, chiếc điện thoại đặt bên cạnh đột nhiên rung không ngừng.
Cô cau mày với tay lấy điện thoại, phát hiện không biết ai đã thêm cô vào một nhóm chat.
Trong nhóm vô cùng náo nhiệt, liếc mắt một cái, toàn là người quen.
Không phải người quen của cô, mà là của Tần Liệt.
[Nghe nói anh Ba đưa chị Mục Tình đi công tác hả?]
[Đó mà là đi công tác à? Rõ ràng là anh Ba sốt ruột không chờ nổi rồi.]
[Tớ nghe nói rồi nha, lần này chị Mục Tình đến Hoài An là do một tay anh Ba sắp đặt cả đấy.]
Đọc đến đây, Hứa Yên nhướng mày.
Ồ, hóa ra Mục Tình là do anh sắp đặt.
Hứa Yên đang thất thần thì trong nhóm có người bắt đầu @ nhân vật chính của tin đồn.
[@Tần Liệt @Mục Tình.]
Đợi Hứa Yên hoàn hồn, Mục Tình đã xuất hiện trong nhóm: [Mọi người đừng quậy nữa.]
Một câu ‘Mọi người đừng quậy nữa’ càng khiến sự mập mờ này thêm lộ liễu.
Có người nhân cơ hội trêu chọc: [Chị dâu tới rồi.]
Mục Tình: [Mấy người yên lặng chút đi, A Liệt đang tắm đó, đợi anh ấy ra thấy mấy cái tin này của mấy người, xem anh ấy xử lý mấy người thế nào.]
Đám người vốn đã có ý trêu đùa thấy tin nhắn này càng được dịp bùng nổ.
[Chị dâu, sao chị biết anh Ba đi tắm vậy?]
[Chị dâu đang ở trong phòng anh Ba à?]
[Sao cậu biết là chị dâu ở phòng anh Ba? Lỡ như là anh Ba ở phòng chị dâu thì sao?]
Mục Tình ra vẻ chị dâu đáp lời: [Mới không gặp bao lâu mà mấy người đúng là càng ngày càng không biết chừng mực gì cả.]
Không khí trò chuyện trong nhóm rất sôi nổi, hoàn toàn trái ngược với lúc Hứa Yên xuất hiện trước mặt họ trước đây.
Hứa Yên xem vài dòng, một lần nữa nhận ra sự khác biệt giữa mình và nhóm người này của Tần Liệt, đồng thời cũng không có hứng thú xem trộm màn hình nữa, đầu ngón tay lướt trên màn hình rồi bấm rời nhóm.
Nhóm này là do Thẩm Bạch lập ra.
Thẩm Bạch, bạn nối khố lớn lên từ lúc còn mặc quần thủng đáy với Tần Liệt.
Nổi tiếng trong giới là tay chơi lượn giữa rừng hoa mà không vương một cánh hoa nào.
Lúc này anh ta đang ung dung dựa vào ghế sô pha ở một quán bar, toàn thân toát lên vẻ phóng đãng, nghe một người quản lý giới thiệu nghệ sĩ của mình. Sau khi thấy tin nhắn trong nhóm và thông báo Hứa Yên rời nhóm, khóe miệng anh ta chợt lóe lên một tia thích thú, liền chụp màn hình gửi ngay cho Tần Liệt.
[Lão Tần, có tình cũ quên tình mới hả?]
Lúc nhận được tin nhắn này, Tần Liệt vừa từ phòng tắm bước ra, trả lời: [?]
Thẩm Bạch: [Một mình một phòng? Hay là đang ôm ấp người đẹp?]
Tần Liệt: [Cô em năm ngón.]
Thẩm Bạch: [Vào xem nhóm đi, chậc, một vở kịch hay đấy.]