Chương 16: Lại định diễn trò gì đây?

Tần Liệt đã trả lời thế nào, Hứa Yên không nghe.

Để tránh phải nghe thấy, cô thậm chí còn bước nhanh hơn vài nhịp.

Không phải việc của mình thì đừng nghe, không nghe thì sẽ không suy nghĩ lung tung.

Cô lý trí, nhưng không có nghĩa là không biết buồn.

Dù sao đó cũng là người đàn ông mà cô đã thầm yêu trộm nhớ bao nhiêu năm, rút cạn tình cảm khó hơn nhiều so với việc dứt áo ra đi.

Ra khỏi sân bay, Hứa Yên cùng Dư An và Cao Kiện bắt taxi đến khách sạn.

Trên đường đi, cô lấy điện thoại ra định báo bình an cho Tô Tiệp.

Ai ngờ, vừa mới mở máy, điện thoại của mẹ Tần đã gọi tới trước tiên.

Hứa Yên nhìn thông báo cuộc gọi đến, chần chừ một lát rồi vuốt màn hình nhận cuộc gọi: “Mẹ.”

Giọng mẹ Tần ở đầu dây bên kia nghe có vẻ tức giận, bà hậm hực hỏi Hứa Yên: “Con bé Mục Tình kia có phải về rồi không?”

Trước câu hỏi của mẹ Tần, Hứa Yên sững người vài giây.

Câu hỏi này cô không tiện trả lời, dễ bị nghi là mách lẻo sau lưng.

Không thấy cô trả lời, đầu dây bên kia mẹ Tần cũng im lặng.

Vài giây sau, mẹ Tần điều chỉnh lại hơi thở rồi dịu dàng nói với cô: “Yên Yên, con yên tâm, có mẹ ở đây, không ai được phép bắt nạt con đâu.”

Hứa Yên: “Vâng.”

Mẹ Tần: “A Liệt cũng không được.”

Lòng Hứa Yên ấm lại: “Con cảm ơn mẹ.”

Mẹ Tần thở dài qua điện thoại: “Con bé này đúng là không biết làm nũng gì cả. Chữ nhẫn là vàng thì đúng rồi, nhưng biết khóc thì mới có kẹo ăn cũng là sự thật.”

Hứa Yên nghe vậy mỉm cười dịu dàng: “Mẹ, cái này con học không được.”

Hứa Yên nói rất thẳng thắn, mẹ Tần vừa giận vì hận sắt không thành thép lại vừa không nỡ nặng lời với cô, cuối cùng đành trút hết bực tức lên người Tần Liệt.

Xét cho cùng, vẫn là lỗi của con trai bà.

Thấy Hứa Yên không muốn xen vào chuyện này, mẹ Tần lên tiếng: “Chuyện này con đừng quan tâm nữa, để mẹ xử lý.”

Hứa Yên không thể nói với mẹ Tần rằng hai người đã ly hôn, chỉ đành nói một cách uyển chuyển: “Mẹ, thật ra con không hề tức giận.”

Vừa nghe Hứa Yên nói không tức giận, lòng mẹ Tần lại càng thấy khó chịu hơn, bà nói chuyện với cô thêm vài câu rồi cúp máy.

Kết thúc cuộc gọi với mẹ Tần, Hứa Yên dùng đầu ngón tay day nhẹ trán.

Cô không giỏi nói dối, nhất là trước mặt những người thật lòng đối tốt với mình, điều đó khiến cô cảm thấy tội lỗi.

Hơn một tiếng sau, xe đến khách sạn.

Hứa Yên trả tiền, Cao Kiện là người đàn ông duy nhất trong ba người nên chủ động ra cốp sau xách vali.

Đợi Hứa Yên xuống xe, Dư An tiến lên hỏi: “Sếp, lần này chúng ta ở Hoài An mấy ngày ạ?”

Hứa Yên nhận vali từ tay Cao Kiện: “Không chắc nữa, chắc là sẽ xong trong vòng một tuần.”

Dư An gật đầu, nhân lúc Cao Kiện không để ý, cô nhóc ghé sát lại gần Hứa Yên, nói nhỏ: “Sếp, buổi phỏng vấn lần này sếp nhất định phải nắm thế chủ động, kiểm soát toàn bộ tình hình đấy.”

Hứa Yên nhướng mày: “Hửm?”

Dư An: “Em nghe nói sau chuyến phỏng vấn này trở về, sẽ chọn ra tổng biên tập kế nhiệm giữa sếp và Mục Tình. Buổi phỏng vấn này vốn dĩ là sếp phụ trách, vậy mà tổng biên tập Ngụy lại để cô ta đi cùng, rõ ràng là muốn dựa hơi sếp để mạ vàng rồi, không chừng đến lúc tạp chí phát hành, ở vị trí phóng viên trưởng phỏng vấn còn ghi thêm cả tên cô ta vào nữa đấy.”

Mối lo của Dư An không phải là không có cơ sở.

Trước đây chuyện "nhảy dù" để mạ vàng như thế này đã xảy ra không chỉ một lần.

Thường là mấy cậu ấm cô chiêu nhà gia thế hoặc cô chủ nhà giàu, bằng cấp dùng tiền mua được, không có thực lực, lại cần làm đẹp thêm cho hồ sơ công việc, nên sẽ được sắp xếp đến chỗ họ làm vài ngày cho có lệ, cuối cùng ké tên vào một bài phỏng vấn nào đó có giá trị cao.

Dư An phân tích một tràng những điều lợi hại, Hứa Yên cười đáp lời: “Chúng ta chỉ cần làm tốt công việc của mình thôi.”

Thấy phản ứng của Hứa Yên quá bình tĩnh, Dư An hơi sốt ruột: “Sếp.”

Hứa Yên: “Yên tâm đi, chị biết chừng mực mà.”

Để tiện cho việc theo sát phỏng vấn, TR đã đặt khách sạn gần chi nhánh công ty Tần Thị ở Hoài An.

Không biết nên nói là gu của các sếp đều giống nhau, hay nên nói là oan gia ngõ hẹp.

Hứa Yên dẫn Dư An và Cao Kiện làm thủ tục nhận phòng ở quầy lễ tân xong, vừa định ra đợi thang máy thì nhìn thấy Tần Liệt và Mục Tình từ trong thang máy bước ra.

Mục Tình đã thay một chiếc váy lót khác bên trong, khoác bên ngoài là áo vest của Tần Liệt, hốc mắt và chóp mũi đều đỏ hoe, rõ ràng là vừa mới khóc xong.

Nhìn thấy Hứa Yên, Mục Tình mắt hoe đỏ vội nép sau lưng Tần Liệt.

Thấy vậy, Hứa Yên khẽ nhướng mày.

Đây lại định diễn trò gì đây?