So với Dư An và Cao Kiện, Hứa Yên thậm chí không thèm liếc nhìn Tần Liệt và Mục Tình lấy một cái.
Tối qua cô ngủ sớm quá nên quên nhắn tin cho Hình Trấn, giờ này vừa hay có thời gian dò hỏi thử: [Cậu dậy chưa?]
Hình Trấn trả lời ngay tắp lự, không phải tin nhắn mà là một bức ảnh.
Một bức ảnh chụp anh ấy đang ngồi đọc báo buổi sáng trước bàn ăn.
Hứa Yên: [Hiếm thấy nha, dậy sớm thế.]
Hồi cấp ba quan hệ của hai người khá tốt, sau khi tốt nghiệp cũng có qua lại một thời gian, chỉ đến khi Hứa Yên kết hôn, vì để tránh hiểu lầm nên mới cắt đứt liên lạc. Vì vậy, nói chuyện cũng không có nhiều kiêng dè.
Hứa Yên vừa gửi tin nhắn đi, Hình Trấn liền trả lời: [Không có chuyện thì không ghé điện Tam Bảo đâu, nói thẳng vào việc chính đi.]
Hứa Yên: [Tôi ly hôn rồi.]
Tin nhắn này của Hứa Yên vừa gửi đi, phía Hình Trấn cứ hiện mãi dòng chữ "đang nhập..."
Một lúc lâu sau, anh ấy mới xóa xóa sửa sửa rồi gửi lại một tin nhắn vỏn vẹn hai chữ: [Nén bi thương.]
Hứa Yên: [???]
Hình Trấn: [Đừng đau buồn, đừng nản lòng, người này tốt, người trước cũng tốt, người sau rồi sẽ tốt hơn nữa mà.]
Hứa Yên: [Lát nữa tôi phải lên máy bay, không có thời gian đôi co với cậu. Chúng ta nói ngắn gọn thôi, tôi muốn liên hôn với cậu.]
Hình Trấn: [Ủa không, chị đại, tôi đang an ủi cậu mà cậu lại lấy oán báo ơn thế à?]
Đúng lúc này, tiếng loa thông báo chuyến bay đi Hoài An ở sân bay vang lên, Hứa Yên gõ nhẹ đầu ngón tay lên màn hình: [Đằng nào cũng phải liên hôn, sao không chọn một người mình biết rõ gốc gác chứ, cậu suy nghĩ thử xem.]
Không đợi Hình Trấn trả lời, Hứa Yên cất điện thoại, ngẩng đầu gọi Dư An và Cao Kiện: “Đi thôi, qua cửa an ninh.”
Dư An nhanh nhẹn đáng yêu đưa tay ra định xách vali giúp Hứa Yên: “Sếp, để em.”
Hứa Yên cười, dùng tay gạt nhẹ cô nhóc ra: “Chị tự làm được rồi.”
Ba người họ đi qua cửa an ninh thường, còn Mục Tình thì được thơm lây theo Tần Liệt, đi cổng VIP.
Không biết là vô tình hay cố ý, Mục Tình thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Hứa Yên. Khi thấy Dư An nhìn mình, cô ta còn cố tình tỏ ra thân mật, giúp Tần Liệt chỉnh lại cà vạt.
Dư An thấy vậy không nhịn được mà đảo mắt khinh bỉ: “Tứ Thành cũng đâu phải hồ Động Đình, sao tự dưng lại nuôi dưỡng ra được một ả ‘Bích Loa Xuân’ như thế này chứ.”
(Bích Loa Xuân: tên của một loại trà xanh.)
Cao Kiện đứng ngay sau Dư An, không nghe rõ cô nhóc nói gì ở phía trước, chỉ nghe được ba chữ "Bích Loa Xuân", bèn nói chen vào: “Bích Loa Xuân thì tôi biết, loại sản xuất ở hồ Động Đình là ngon nhất.”
Dư An: “Ha ha.”
Hứa Yên đến vừa kịp giờ, qua cửa an ninh xong không bao lâu thì đến giờ lên máy bay.
Mãi đến khi lên máy bay Hứa Yên mới nhận được tin nhắn, hóa ra Mục Tình cũng đi công tác cùng cô lần này.
Ngụy Thao nhắn cho cô một tin, lấy danh nghĩa mỹ miều là để bồi dưỡng sự ăn ý giữa Mục Tình và cô.
Chuyện đã được sắp xếp rồi, hoàn toàn không có chỗ để thay đổi hay từ chối, Hứa Yên chỉ trả lời ngắn gọn súc tích: [Vâng.]
Nhắn tin xong với Ngụy Thao, Hứa Yên liền chuyển điện thoại sang chế độ máy bay. Cô đang định gọi tiếp viên xin một chiếc chăn mỏng thì một bóng hình yêu kiều đột nhiên đi tới từ phía đối diện.
Mục Tình đi đến bên cạnh cô, yểu điệu thướt tha cúi người xuống, giọng nói mềm mại đến mức như có thể vắt ra nước: “Yên Yên, tổng biên tập Ngụy nói với cậu rồi chứ? Chuyến công tác phỏng vấn lần này chúng ta sẽ hợp tác cùng nhau đó.”
Hứa Yên lạnh nhạt đáp: “Ừm.”
Mục Tình lại cong cong đôi mắt cười nói: “Lát nữa xuống máy bay cậu gọi tớ một tiếng nhé. A Liệt nói sợ tớ nghỉ ngơi không tốt nên đã giúp tớ nâng hạng lên khoang hạng nhất rồi, tớ sợ mình ngủ quên lại bị rớt lại phía sau.”
Ánh mắt Hứa Yên không một gợn sóng: “Được.”
Tình yêu khiến con người ta trở nên ngốc nghếch, giống như Mục Tình bây giờ vậy, trong lòng nghĩ gì, dù bề ngoài có che giấu giỏi đến đâu thì cũng đều lộ hết ra trong ánh mắt.
Có lẽ vì không nhìn thấy chút gì gọi là chưa cam chịu trên gương mặt Hứa Yên, Mục Tình nhếch môi cười rồi lại nói: “Yên Yên, cậu ngồi khoang phổ thông có được không? Có muốn để A Liệt giúp cậu nâng hạng lên khoang hạng nhất luôn không?”
Hứa Yên không có ý định kết bạn với Mục Tình, cũng chẳng có hứng thú diễn vở kịch hai nữ tranh giành một nam với cô ta, đôi môi đỏ khẽ mấp máy, giọng xa cách lạnh lùng: “Không cần, nếu tôi muốn nâng hạng, tôi sẽ tự mình làm. Nhà họ Hứa không thiếu chút tiền nâng hạng đó, và tôi cũng vậy.”