Người đẹp hơn hoa, có lẽ là câu dùng để hình dung những người phụ nữ như Mục Tình.
So với Mục Tình, Hứa Yên lại giống một tảng đá hơn.
Mà còn là loại kim cương, độ cứng Mohs là 10, độ cứng Mohs mới là 15.
Hứa Yên đang ngẩn người nhìn hai người họ thì giọng Tô Tiệp vang lên bên tai: “Trời ạ, thế này cũng gặp được à?”
Hứa Yên thu lại tầm mắt: “Đúng là oan gia ngõ hẹp.”
Tô Tiệp hừ cười: “Hôm nay đúng là mở mang tầm mắt, lại được thấy trà xanh thành tinh.”
Nói xong, Tô Tiệp hất cằm về phía Hứa Yên hỏi: “Hai người đó đang làm gì vậy? Ôn lại chuyện xưa à?”
Hứa Yên dùng đũa gạt thịt trên xiên vào đĩa, cười nói: “Cậu tò mò thế thì qua đó hỏi thử xem?”
Tô Tiệp khẽ nhếch mép: “Cậu nghĩ tớ không dám à? Tớ sợ cặp đôi chó má đó nhìn thấy tớ rồi xấu hổ không biết chui vào đâu thôi.”
Tô Tiệp biết Hứa Yên đã từng thật lòng thật dạ thích Tần Liệt.
Không rõ lý do, nhưng tình cảm đó tuyệt đối không hề nông cạn.
Tô Tiệp không muốn hỏi sâu, cũng không muốn nhắc lại chuyện cũ khiến bạn mình đau lòng, bèn giả vờ vô tình chuyển chủ đề: “Mẹ cậu, khụ khụ, nhầm, dì Hứa bên đó sao rồi?”
Hứa Yên đưa đĩa thịt xiên vừa gạt xong cho Tô Tiệp, rồi lại lấy chiếc đĩa trống trước mặt bạn mình tiếp tục gạt thịt: “Đang kiện cáo tố tụng.”
Tô Tiệp: “Có bảo cậu về công ty không?”
Hứa Yên: “Có nói, nhưng tớ từ chối rồi.”
Tô Tiệp đứng về phía Hứa Yên: “Từ chối là đúng, không phải tớ nói đâu, chứ cả nhà cậu đúng là toàn người kỳ cục.”
Hứa Yên cười không nói gì, giơ tay gọi phục vụ, đổi bia sang rượu trắng.
Tô Tiệp ngỡ ngàng nhìn cô.
Hứa Yên gắp cho bạn một đũa đồ nhắm: “Mai tớ nghỉ phép.”
Tô Tiệp hiểu ý, cũng bảo phục vụ đổi rượu cho mình: “Vậy thì tớ xin liều mình cùng quân tử.”
Tửu lượng của cả hai đều khá, vừa trò chuyện vừa uống. Tần Liệt là một chủ đề nhạy cảm, cả hai đều không mấy khi nhắc đến, chủ yếu là nói về mớ chuyện rối ren của nhà họ Hứa.
Tô Tiệp có quan hệ khá tốt với bộ phận pháp vụ của nhà họ Hứa, nên biết còn nhiều hơn cả Hứa Yên một chút.
Tô Tiệp nói: “Chú Kiều đúng là người nhẫn tâm, đã đuổi hết mấy người dì Hứa cài vào phòng tài vụ rồi. Đợi đến lúc dì Hứa nhận ra thì số liệu bên tài vụ ông ta đã nắm được từ lâu.”
Hứa Yên cười nhạt: “Cả hai đều ra tay rất tàn nhẫn.”
Tô Tiệp cụng ly với cô: “Đúng thật, nghe nói dì Hứa đã đòi lại toàn bộ số tiền chú Kiều cho con giáp thứ mười ba kia rồi à?”
Hứa Yên: “Ừm.”
Tô Tiệp: “Hai người họ làm ầm ĩ quá, chuyện này chắc cũng không giấu được bao lâu nữa đâu. Đến lúc đó cổ phiếu nhà họ Hứa chắc chắn sẽ có một đợt biến động lớn. Nếu cậu với Tần Liệt không ly hôn thì còn đỡ, bây giờ…”
Câu chuyện đang nói dở lại vòng về Tần Liệt.
Liên quan đến lợi ích thì là vậy đó, quanh đi quẩn lại vẫn không thoát khỏi.
Hứa Yên biết Tô Tiệp muốn nói gì, bèn ngước mắt hỏi bạn: “Cậu thấy Hình Trấn là người thế nào?”
Tô Tiệp vừa uống được nửa ly rượu, nghe Hứa Yên nói vậy thì ho sặc sụa mấy tiếng, cay cả cổ họng: “Cậu hỏi anh ấy làm gì? Không lẽ cậu định liên hôn với anh ấy đấy chứ?”
Hứa Yên: “Tớ có dự định đó.”
Nhà họ Hình không thể so với nhà họ Tần, liên hôn với nhà họ Hứa được coi là trèo cao.
Nhưng địa vị của nhà họ Hình ở Tứ Thành cũng coi như không tệ, sau khi liên hôn hai bên cũng có thể tạo nên cục diện hợp tác cùng có lợi.
Nghe Hứa Yên nói, Tô Tiệp nhìn cô chằm chằm một lúc, chắc chắn bạn mình không nói đùa, bèn cầm lấy ly nước ngọt bên cạnh uống một ngụm, rồi đưa ra một đánh giá khách quan: “Hình Trấn người cũng được, hài hước lại lịch sự, với cả còn là bạn học cấp ba với bọn mình nữa. Về mặt nhân phẩm, tớ thấy… mạnh hơn Tần Liệt.”
Hứa Yên nói chuyện kết hôn như đi mua rau ngoài chợ: “Tối nay về tớ nhắn tin cho anh ấy dò ý thử xem.”
Tô Tiệp nhìn Hứa Yên, đột nhiên cảm thấy hơi đau lòng: “Cuộc hôn nhân này nhất định phải là liên hôn sao?”
Hứa Yên: “Nói là ở vị trí nào thì phải làm tròn trách nhiệm ở vị trí đó nghe có vẻ hơi trịnh trọng quá, nhưng sự thật đúng là như vậy.”
Tô Tiệp thở ra một hơi nặng nề, nhà cô ấy đời đời làm luật sư, không hiểu được những mánh khóe trên thương trường này: “Tớ thấy dì Hứa đối xử với cậu tệ thật đấy. Nếu cậu không phải con một, tớ còn phải nghi ngờ nhà cậu có phải trọng nam khinh nữ không, hoặc là rốt cuộc cậu có phải con ruột của dì Hứa không nữa.”
Hứa Yên cười gượng, có vài lời không thể nói ra.
Ít nhất là bây giờ vẫn chưa thể nói.
Hai người tuy tửu lượng không tệ, nhưng uống đến cuối cùng cũng đều đã hơi ngà ngà say.
Không thể lái xe được nữa, chỉ đành gọi taxi.
Hai người lên xe, Hứa Yên liếc nhìn khu đại học bên kia đường, hai người kia đã không còn ở đó nữa.
Hứa Yên thu lại tầm mắt, nhắm mắt lại.
Sau khi uống rượu, dòng suy nghĩ không thể kiểm soát, cứ miên man hỗn độn.
Hứa Yên đang miên man suy nghĩ thì Tô Tiệp ngồi bên cạnh dùng khuỷu tay huých nhẹ vào tay cô.
Hứa Yên mở mắt ra, Tô Tiệp đưa điện thoại của mình cho cô xem.
Hứa Yên cúi mắt xuống, Tô Tiệp dùng đầu ngón tay mở một đoạn video.
Trong video, Tần Liệt và Mục Tình ngồi ở vị trí trung tâm, khóe miệng người đàn ông nhếch lên nụ cười xấu xa, còn người phụ nữ thì đỏ mặt. Xung quanh là những tiếng hò hét cổ vũ họ uống rượu giao bôi không ngớt.
“Anh Ba, anh đợi chị Mục Tình bao nhiêu năm như vậy, cuối cùng cũng đợi được người ta về rồi, còn không mau nắm bắt cơ hội đi?”
“Đúng đó, A Liệt, đừng có nhát gan thế, lên đi!”