Chương 40: Đúng Là Đồ Ngốc

Phòng bếp nhỏ vừa nãy còn ấm áp ái muội chớp mắt đã trở nên lạnh lẽo.

Cận Như Ca cau mày nhìn hắn trong lòng không khỏi dấy lên nghi hoặc.

Nếu đã biết câu trả lời, cô đâu cần phải mở miệng hỏi hắn làm gì?

Nhưng người đàn ông này lại giảo hoạt như hồ ly, vòng vo một hồi cuối cùng lại ném ngược vấn đề về phía cô.

Khoảnh khắc ấy cô chợt cảm thấy mọi dè dặt của mình trước mặt hắn đều tan thành mây khói.

Cô im lặng không nói gì.

Lăng Dư nhìn cô ánh mắt dần sâu thẳm. Ngón tay vốn đang nhẹ nhàng chạm vào má cô cũng chậm rãi trượt xuống tự nhiên nâng lấy cằm cô như thể đang chờ đợi điều gì. Nhưng cô vẫn không đáp.

Hắn thở dài đầu ngón tay khẽ siết chặt.

Cận Như Ca đau đến mức khe khẽ rên lên một tiếng, hắn mới buông tay. Cô lập tức giơ tay lên xoa cằm giọng đầy ai oán:

“Đau quá…”

Lăng Dư cúi mặt thản nhiên đáp:

“Đây là trừng phạt.”

Nói rồi hắn xoay người chẳng buồn liếc cô lấy một cái chỉ bưng hai đĩa thức ăn trên tủ bát đi thẳng ra ngoài.

“Ra ăn cơm đi.”

Cận Như Ca xoa cằm nghiêng đầu suy nghĩ một lúc lâu mà vẫn không hiểu nổi ý tứ của hắn.

Rốt cuộc hắn có thích cô hay không?

Cô chỉ hỏi một câu hắn chẳng những không trả lời mà còn hỏi ngược lại cô. Đã thế khi cô không đáp được hắn còn trừng phạt cô.

Rốt cuộc hắn có ý gì chứ? Cô thật sự không hiểu nổi!

Cầm lấy hai đôi đũa cô bưng nốt đĩa thức ăn còn lại trên tủ vẻ mặt đầy bực bội bước ra ngoài. Vừa vặn chạm mặt Lăng Dư đang vòng trở lại.

Cô len lén liếc hắn một cái phát hiện sắc mặt hắn vô cùng khó coi, như thể ai nợ hắn cả gia tài vậy.

Cận Như Ca bỗng thấy chột dạ vội cúi đầu lách qua hắn chạy nhanh ra ngoài.

Bữa trưa có ba món mặn một món canh.

Hai người ngồi đối diện nhau không ai lên tiếng.

Cận Như Ca chẳng mảy may bận tâm chỉ chuyên tâm ăn uống. Sau khi ăn no căng bụng cô lại tự rót cho mình hai bát canh nấm măng tây uống đến tận giọt cuối cùng.

Đặt đũa xuống bàn cô hài lòng xoa bụng, tủm tỉm cười:

“Tay nghề của anh thật sự rất tốt. Nếu cứ ăn thế này mãi em chắc chắn sẽ biến thành một con mèo béo mất thôi.”

Lăng Dư chậm rãi ăn cơm, giọng nhàn nhạt:

“Ngủ một lát đi. Mười hai rưỡi tôi gọi dậy.”

“Ừm.”

Mười lăm phút sau khi hắn trở lại phòng ngủ, Cận Như Ca đã chìm vào giấc mộng.

Hắn đứng đó nhìn cô hồi lâu cảm nhận nhiệt độ điều hòa trong phòng sau đó với tay lấy điều khiển điều chỉnh đến mức thích hợp.

Làm xong hắn đi vào phòng tắm nhặt lấy bộ quần áo cô thay ra trước khi ngủ bỏ vào chậu nhỏ rồi bước ra ngoài.

Hắn mang quần áo của cô ra bồn rửa ở phòng khách cẩn thận giặt sạch từng món, kể cả nội y và áo ngoài. Sau đó hắn đem phơi lên sào ngoài ban công.

Giữa tiết trời oi ả thế này chắc chắn quần áo sẽ khô trước khi cô tỉnh dậy.

Lặng lẽ làm xong mọi việc hắn mới trở lại bồn rửa, rửa mặt.

Ngẩng đầu lên bọt nước mát lạnh lăn dài trên cằm.

Nhìn chính mình trong gương biểu cảm hắn có phần cô đơn.

Mỗi khi tan làm về nhà, hắn đều nấu cơm cho cô giặt quần áo giúp cô. Chỉ vì biết mình thường ngày có chút lạnh nhạt nên khi đối diện cô, hắn luôn nhắc nhở bản thân phải dịu dàng hơn một chút tránh để cô suy nghĩ miên man.

Cô tắm rửa xong thay áo ngủ, ăn no, thoải mái nằm trong phòng điều hòa ngủ ngon lành. Còn hắn mãi đến lúc này mới có thời gian rửa mặt. Trên người vẫn còn mặc nguyên bộ quân phục từ sáng, chưa kịp thay.

Vậy mà cô vẫn chẳng thể xác định được rốt cuộc hắn có thích cô hay không.

Lăng Dư bất đắc dĩ.

Chẳng lẽ yêu một người thì nhất định phải nói ra sao?

Hắn thực sự không phải kiểu đàn ông biết nói những lời hoa mỹ.

Cầm khăn lau mặt hắn nhẹ nhàng trở về phòng lặng lẽ nằm xuống bên cạnh Cận Như Ca, dịu dàng ôm lấy cô khẽ thì thầm:

“Đúng là đồ ngốc.”

Trong suy nghĩ của hắn yêu một người không phải chỉ nằm ở lời nói.

Hắn chỉ muốn từ những điều bình dị nhất trong cuộc sống mà quan tâm, chăm sóc và trân trọng cô.

Dẫu ngoài miệng có nói một vạn câu "Anh yêu em" cũng chẳng bằng thực tâm làm một điều gì đó vì cô.

Hắn không có kinh nghiệm yêu đương cũng không biết trong đầu mấy cô gái trẻ như cô đang nghĩ gì.

Hắn chỉ biết con người hắn hoặc là không yêu một khi đã yêu thì có thể vì người đó mà không tiếc cả mạng sống này.