Cô ngẩng đầu liền thấy chiếc xe của Lăng Dư đang chậm rãi tiến lại gần.
Trong lòng thoáng dâng lên cảm giác mất mát nhưng cô không muốn khiến hắn khó xử bèn cố nặn ra một nụ cười.
Đợi xe dừng hẳn cô kéo cửa ghế phụ không chút do dự chui vào.
Lăng Dư đưa cho cô một chai nước có ga giọng trầm thấp:
“Có đói không? Về nhà ăn cơm đi buổi trưa ngủ một giấc, chiều tôi đưa em đến đơn vị huấn luyện.”
Cô ngửa cổ uống hai ngụm nước sau đó gật đầu cười hì hì:
“Được thôi, có điều về nhà nấu cơm thế này anh không thấy vất vả sao?”
Hắn không đáp chỉ im lặng một lúc rồi lái xe thẳng về khu chung cư trong đại viện.
Đi được một đoạn, hắn bỗng lên tiếng:
“Như Ca, em thật sự không trách tôi à?”
Cô cụp mắt, giọng nhẹ nhàng:
“Em hiểu anh cũng giống như anh tin em vậy.”
Thật lòng mà nói, câu nói của Lăng Dư hôm nay "Tuy nghịch ngợm nhưng tâm địa ngay thẳng" đã chạm đến trái tim cô. Vì thế, cô chẳng có lấy một chút oán trách nào dành cho hắn.
Chẳng mấy chốc xe đã dừng lại dưới chung cư.
Lăng Dư xuống xe nắm lấy tay cô dắt lên lầu.
Dọc đường hai chiến hữu tình cờ đi ngang qua vui vẻ chào hỏi hắn.
Nhưng hắn vẫn giữ bộ mặt lạnh nhạt chỉ hơi gật đầu xem như đáp lại, chẳng buồn khách sáo.
Hắn cứ thế ôm lấy Cận Như Ca không hề che giấu sự che chở và trân quý dành cho cô.
Dù nhìn từ góc độ nào cũng có thể nhận ra rằng người đàn ông này, đặt cô trong lòng mà bảo bọc.
Cận Như Ca vừa vào nhà đã nhanh chóng bật điều hòa sau đó bĩu môi nhìn Lăng Dư giọng điệu có chút bất mãn:
"Chìa khóa nhà anh không định cho em một bộ sao?"
Lăng Dư thoáng dừng động tác thay giày nhưng rất nhanh lại tiếp tục như cũ không đáp mà chỉ xoay người đi thẳng vào thư phòng.
Vừa đi khóe môi hắn khẽ cong lên nụ cười nhàn nhạt thoáng qua. Chẳng bao lâu sau hắn quay lại trong tay cầm theo một chùm chìa khóa đưa cho cô:
"Chiếc màu bạc là chìa khóa cổng màu vàng là chìa khóa cửa chính còn cái này là chìa khóa xe dự phòng của anh. Anh biết em đã thi bằng lái từ tháng Năm năm nay, lúc vừa tròn mười tám tuổi. Nếu muốn dùng xe cứ nói với anh một tiếng anh sẽ không can thiệp."
Cận Như Ca vui vẻ nhận lấy đôi môi đỏ mọng hơi cong lên giọng điệu tò mò:
"Vậy nếu em dùng xe của anh anh đi bằng gì?"
Lăng Dư bật cười giơ tay khẽ nhéo má cô giọng nói ôn hòa:
"Anh vốn hiếm khi rời khỏi đơn vị cũng chẳng mấy khi lái xe riêng. Hơn nữa ở đây anh có xe công vụ và tài xế riêng nếu không phải vì em hai ngày nay anh cũng chẳng tự mình lái đâu."
Vừa dứt lời hắn cất bước đi vào bếp vừa đi vừa dặn dò:
"Đồ ngủ mới mua phơi ngoài ban công chắc khô rồi tắm rửa thay đồ đi, anh nấu cơm lát nữa có ăn ngay."
Sau khi tắm xong thay bộ đồ ngủ mới, Cận Như Ca vừa bước ra đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức lan tỏa trong phòng khách.
Cô nhẹ nhàng tiến vào bếp từ phía sau vươn tay ôm lấy eo hắn nụ cười trên môi không giấu nổi sự ngọt ngào:
"Chắc chẳng ai tin nổi một người như anh mà lại chịu mở nước tắm nấu cơm, giặt giũ cho một cô gái nhỏ như em."
Hắn đối với cô tốt đến mức khiến cô chẳng muốn buông tay.
Lăng Dư tắt bếp, cẩn thận gắp từng lát củ sen chua ngọt bày ra đĩa sau đó buông muỗng đũa xoay người nhìn cô:
"Ngốc à, cuộc sống vốn dĩ là như vậy việc nhà luôn có người phải làm. Anh quen rồi nên cứ để anh làm. Chỉ cần chúng ta vui vẻ những thứ khác không cần quan tâm."
Cận Như Ca chớp mắt bất chợt nhón chân vòng tay qua cổ hắn rồi chủ động hôn lên môi. Lăng Dư vòng tay ôm lấy cô đón nhận nụ hôn ấy thậm chí còn hôn sâu hơn.
Đến khi cô cảm thấy khó thở hắn bất ngờ nghiêng đầu thở ra một hơi dài sau đó ghì chặt cô vào lòng vùi mặt vào hõm cổ cô tham lam hít lấy mùi hương quen thuộc.
Nhắm mắt lại hắn bật cười:
"Anh đã đánh giá thấp sức phá hoại của em rồi."
"Hả?" Cô ngơ ngác chưa kịp hiểu nhưng hắn đã nhẹ nhàng tách cô ra cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán cô giọng trầm ấm:
"Như Ca, hứa với anh… mãi mãi ở bên anh, được không?"
Hắn nhìn cô đầy chờ mong đôi mắt thâm trầm mà dịu dàng dường như chỉ cần cô từ chối ánh mắt ấy sẽ ngay lập tức ngập tràn thất vọng.
Cận Như Ca bỗng thu lại nụ cười ánh mắt có chút dè dặt:
"Lăng Dư, anh tốt với em như vậy… là vì em là con gái của Lạc Mỹ Vi hay vì chúng ta có mối quan hệ này?"
Lăng Dư bật cười ánh mắt cưng chiều:
"Cả hai."
Trái tim Cận Như Ca bỗng chùng xuống. Cô do dự một lát rồi vẫn cố chấp hỏi tiếp:
"Vậy… anh có thích em không?"
Nụ cười trên môi Lăng Dư dần thu lại hắn đưa tay nhẹ nhàng lướt qua gương mặt cô đầu ngón tay chậm rãi vuốt ve giọng nói mang theo ý vị sâu xa:
"Em nói xem?"