Chương 38: Em Có Trách Tôi Không

Ngay cả Cận Như Ca cũng ngây người. Cô cứ nghĩ rằng mình gây ra rắc rối lớn như vậy, chắc chắn sẽ khiến hắn khó chịu tuyệt đối không chủ động công khai quan hệ của họ.

Vậy mà không ngờ hắn lại thừa nhận thẳng thắn như thế thậm chí còn nói với giọng điệu vô cùng chắc chắn.

Trái tim Cận Như Ca chợt nở rộ những đóa hoa nhỏ xinh của hạnh phúc và mãn nguyện. Có được thái độ kiên định này của Lăng Dư, cô nghĩ dù phải chịu phạt cũng đáng.

Lúc này những người khó xử nhất chính là hai nhân viên duy trì trật tự.

Bọn họ vừa mới nhận lệnh của Lăng Dư chuẩn bị đưa cả Cận Như Ca và cô y tá đi nhưng nay hắn lại công khai thân phận của cô khiến họ tiến thoái lưỡng nan. Đi cũng không được mà không đi cũng không xong.

Phó viện trưởng Liêu cười nịnh nọt khẽ bước lên cẩn trọng nói:

“Bộ trưởng Lăng, chuyện hôm nay chỉ là một hiểu lầm. Ra khỏi cánh cửa này mọi người đều có thể xem như chưa từng xảy ra chuyện gì. Chúng ta cứ quên hết đi. Nếu đưa họ đến bộ phận duy trì trật tự thì e rằng sẽ làm tổn hại tình cảm đồng đội…”

Lăng Dư im lặng lắng nghe trong lòng hiểu rõ dụng ý của vị phó viện trưởng này. Ông ta không muốn để quân y viện của mình có thêm một y tá bị xử phạt nhưng cũng không dám đắc tội với hắn nên đành đưa ra một biện pháp dung hòa giữ thể diện cho cả đôi bên.

Đúng lúc này cô y tá kia bỗng nhiên quay sang Cận Như Ca, nhỏ giọng nói:

“Xin lỗi là tôi nông cạn không nên nghĩ sai về cô.”

Theo lý mà nói, Lăng Dư đã đứng ra bảo vệ Cận Như Ca. Cô chỉ cần thuận nước đẩy thuyền chấp nhận lời xin lỗi này là có thể bỏ qua chuyện cũ.

Dù sao bị đưa đến bộ phận duy trì trật tự không phải chuyện nhỏ. Dù có nể mặt Lăng Dư mà không truy cứu nhưng một khi để lại hồ sơ xử phạt đó sẽ là một vết đen không thể xóa mờ trong lý lịch quân nhân.

Hai nhân viên duy trì trật tự dừng bước đồng loạt nhìn về phía Lăng Dư dường như cũng mong hắn chấp nhận đề nghị của Phó viện trưởng Liêu.

Một người lên tiếng phụ họa:

“Nếu chỉ là hiểu lầm giờ đây đã sáng tỏ vậy thì ra khỏi cánh cửa này, chúng tôi cũng sẽ xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”

Lăng Dư chớp mắt chậm rãi quay sang nhìn Cận Như Ca dịu giọng hỏi:

“Nếu tôi để họ đưa em đi em có trách tôi không?”

Cận Như Ca khẽ cười ánh mắt kiên định:

“Không trách.”

Lăng Dư khẽ cong môi sau đó dứt khoát ra lệnh cho hai nhân viên duy trì trật tự:

“Trước quân quy, mọi người đều bình đẳng. Sai lầm đã phạm phải thì không thể tùy tiện xóa bỏ. Cận Như Ca quả thực đã ra tay đánh người đây là sự thật vậy thì cứ chiếu theo quy định mà xử lý.”

Thế là cô y tá và Cận Như Ca đều bị đội duy trì trật tự đưa đi.

Lăng Dư dõi theo bóng dáng Cận Như Ca bị áp giải đi dáng vẻ kiêu hãnh không chút tổn hại.

Liêu phó viện trưởng bất lực thở dài trong mắt thấp thoáng nét trách cứ tựa như đang oán giận hắn. Hà tất gì phải làm đến mức lưỡng bại câu thương như vậy chứ.

Nhưng Lăng Dư chẳng có ý nhượng bộ cũng không buồn liếc ông ta một cái. Đợi đến khi Cận Như Ca và đám người kia rời đi, hắn mới thản nhiên sải bước chậm rãi rời khỏi phòng truyền dịch.

Vậy mà ngay khi hắn vừa bước ra ngoài phía sau bỗng vang lên một tràng pháo tay rộn rã. Hắn không quay đầu cũng biết đó là những học viên nam đang tán dương sự công bằng của hắn.

Thế nhưng đây vốn chẳng phải điều hắn mong muốn nhất. Hắn chỉ hy vọng Cận Như Ca có thể rút ra bài học từ chuyện này sau này hành sự cẩn trọng hơn.

Nếu ngay cả bộ phận duy trì trật tự hắn cũng giúp cô lách luật vậy thì ngày sau cô càng không biết kiêng dè gì rồi sẽ còn gặp phải những rắc rối lớn hơn.

Vừa ra khỏi quân y viện điện thoại trong túi vang lên. Là bộ trưởng bộ phận duy trì trật tự gọi tới.

Lăng Dư chui vào xe đóng cửa lại trầm giọng nói:

“Cứ làm đúng trình tự nhưng đừng đưa vào hồ sơ quân tịch của cô ấy.”

Cúp máy hắn khẽ thở dài.

Suy cho cùng hắn vẫn không nỡ nhìn cô mang một vết nhơ trong lý lịch.

Bên trong phòng học tập của bộ phận duy trì trật tự, Cận Như Ca lặng lẽ điền vào tờ phiếu xử phạt với dòng chữ to tướng "Cảnh cáo nghiêm trọng". Sau đó cô ngồi đó hai tiếng để học lại quy định quân kỷ. Đến giữa trưa vừa đúng giờ cơm bộ phận duy trì trật tự mới cho cô rời đi.

Bước ra khỏi cổng lớn, cô ỉu xìu như mèo bị ngấm nước chỉ cảm thấy toàn thân như bị rút cạn sức lực.

Từ bé cô đã nghe danh bộ phận duy trì trật tự biết rõ rằng đám trẻ trong trường quân đội sợ nhất chính là bọn họ.

Những người này luôn đội mũ sắt trắng cưỡi xe mô tô quân dụng chạy khắp nơi hễ bắt gặp ai vi phạm quân quy là lập tức tiến lên xử lý.

Thật không ngờ cô vừa nhập học chưa đến hai ngày đã được diện kiến nơi này rồi.

Ánh nắng gay gắt chói chang cô lặng lẽ đá một viên sỏi ven đường, bóng dáng cao gầy hằn lên dưới ánh mặt trời, trông càng thêm cô đơn.

“Bíp bíp!”

Bỗng nhiên một tiếng còi xe vang lên ngay bên cạnh.