Hai người nọ đồng loạt đưa mắt nhìn viên quân y. Kẻ vừa rồi còn hống hách nay đã cúi đầu khẽ cười gượng.
“Lăng bộ trưởng, chỉ là chút hiểu lầm…”
“Hiểu lầm? Sao?”
Lăng Dư kéo dài giọng khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh, nhưng ánh mắt lại sắc bén như dao. Hắn nghiêng đầu nhìn cô, chậm rãi hỏi.
“Em nói em động thủ trước?”
Cận Như Ca cắn răng.
“Đúng, tôi đánh trước. Tôi chấp nhận bị xử phạt. Nhưng y tá kia cũng phải xin lỗi tôi. Tôi cần nghe cô ta nói xin lỗi.”
Lăng Dư nhíu mày khóe môi khẽ giật như thể đang nhịn cười. Giọng hắn nhàn nhạt.
“Đánh người trước mà còn muốn người ta xin lỗi xem ra chuyện này đúng là có điểm kỳ lạ.”
Hắn lướt mắt nhìn quanh căn phòng cuối cùng dừng lại trước một binh sĩ đang truyền dịch.
“Anh, kể lại toàn bộ sự việc.”
Nam binh sĩ kia lập tức đứng dậy nhưng Lăng Dư xua tay ý bảo anh ta cứ ngồi xuống tiếp tục truyền dịch mà nói.
Người nọ liền thuật lại mọi chuyện một cách rành mạch từ những lời mỉa mai khó nghe của nữ y tá đến việc cô ta cố tình khıêυ khí©h để ép Cận Như Ca ra tay.
Thậm chí, cả chuyện các y tá trong phòng thờ ơ không chịu giúp cô cầm máu mặc cho máu chảy xuống sàn cũng được kể rõ ràng.
Chỉ đến khi có người báo tin Lăng bộ trưởng sắp đến, Liêu phó viện trưởng mới cuống cuồng bảo y tá đi băng bó cho cô.
Từng câu từng chữ rõ ràng không sót một chi tiết nào.
Lăng Dư im lặng lắng nghe đợi đến khi người kia nói xong, hắn quét mắt nhìn mọi người trong phòng giọng trầm thấp nhưng áp lực nặng nề.
“Có đúng như vậy không?”
Tất cả binh sĩ đang truyền dịch đều đồng loạt gật đầu.
Lăng Dư thu lại ánh mắt lần này hắn nhìn thẳng vào nữ y tá đang co rúm một góc.
“Cô cho rằng, cô ấy đến đây truyền dịch là để quyến rũ các thủ trưởng?”
Y tá cắn môi không dám lên tiếng.
Lăng Dư bỗng nhiên cong môi cười nhưng trong đáy mắt lại không có lấy một tia ấm áp.
“Cứ nói thẳng đi, không sao cả. Chúng ta cần tôn trọng sự thật đúng không?”
Y tá nghe vậy cúi đầu trầm tư vài giây rồi chậm rãi gật đầu.
Một quân y vội vàng lên tiếng giải thích:
“Bộ trưởng Lăng là do y tá của tôi suy nghĩ nông cạn nên mới dẫn đến hiểu lầm. Tất cả chỉ là một hiểu lầm mà thôi.”
Lăng Dư bật cười lạnh lẽo:
“Có thật chỉ là hiểu lầm không? Ngay từ đầu Phó viện trưởng Liêu đã không hề xem đây là hiểu lầm. Ông khăng khăng cho rằng người của mình mới là kẻ chịu ấm ức lập tức yêu cầu đội duy trì trật tự bắt Cận Như Ca đi mà không hề xác minh sự thật. Đã vậy, ngay cả chức trách của một bác sĩ ông cũng quên mất thấy cô ấy chảy máu nhưng lại không hề xử lý vết thương chỉ đứng đó thờ ơ lạnh nhạt có đúng không?”
Trán quân y lấm tấm mồ hôi. Đối diện với chất vấn của Lăng Dư, nhất thời ông ta không biết phải đáp lại thế nào.
Lăng Dư cũng không muốn phí thêm lời chỉ lướt mắt nhìn hai nhân viên duy trì trật tự trầm giọng nói:
“Bất luận thế nào, hôm nay Cận Như Ca ra tay trước là sai. Là một quân nhân cũng là một học viên tân sinh vừa nhập học, vậy mà ngay trong thời gian huấn luyện quân sự đã đánh nhau đúng là phải chịu hình phạt thích đáng. Các anh cứ làm theo quy định, đưa cô ấy đi đi. Tôi nhớ rõ, nguyên tắc của bộ phận duy trì trật tự là làm việc theo quy củ, phải không?”
Hai nhân viên duy trì trật tự thoáng sững sờ liếc nhìn nhau. Một người chậm rãi bước về phía Cận Như Ca chuẩn bị đưa cô đi.
Đúng lúc này, Lăng Dư bỗng chỉ tay về phía cô y tá kia lạnh nhạt nói:
“Cô là y tá trong quân y viện đã mang quân tịch trong người thì phải tuân thủ kỷ luật toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân. Thế nhưng cô lại không giữ quân kỷ buông lời kích động gây chuyện. Vậy thì cũng nên theo họ một chuyến đến bộ phận duy trì trật tự đi.”
Cô y tá giật mình kinh hãi hoảng hốt đưa ánh mắt cầu cứu sang Phó viện trưởng Liêu. Nhưng vị quân y kia chỉ im lặng, không hề lên tiếng.
Cận Như Ca khẽ nhếch cằm đang định đi theo đội duy trì trật tự thì chợt dừng bước. Cô nghiêm nghị nhìn thẳng vào Lăng Dư, nói rành rọt:
“Cô ta vẫn chưa xin lỗi tôi. Tôi muốn nghe chính miệng cô ta nói lời xin lỗi.”
Lăng Dư chăm chú quan sát cô, đôi mắt sâu thẳm phủ kín một lớp sương mù khiến Cận Như Ca vô thức ngẩn người. Cảm giác khó lường ấy một lần nữa dâng lên trong lòng cô.
Hắn nghiêng mắt nhìn cô y tá, nhàn nhạt hỏi:
“Cô có biết hôm nay mình sai ở đâu không?”
Cô y tá cắn môi, cúi đầu nhỏ giọng đáp:
“Tôi không nên gây chuyện không nên kích động cô ấy đánh tôi…”
Lăng Dư nghe xong mặt không cảm xúc lắc đầu chậm rãi nhìn xuống nền gạch dưới chân, thản nhiên nói:
“Cô không sai ở việc gây chuyện mà sai ở chỗ tự cho mình là đúng. Cô nghĩ rằng Cận Như Ca đến đây truyền dịch là để quyến rũ thủ trưởng nhưng trên thực tế cô ấy là vị hôn thê của tôi, hôn kỳ cũng đã được định sẵn. Vậy nên cô ấy không thể nào có ý đồ quyến rũ ai cả.”
Khi lời vừa dứt cả phòng bệnh bỗng chốc chìm trong tĩnh lặng. Ai nấy đều hít vào một hơi khí lạnh.