Chương 34: Mau Xin Lỗi

Cận Như Ca được quân y kiểm tra một lượt đo nhịp tim, huyết áp, cuối cùng kết luận: “Không có vấn đề gì nghiêm trọng, chắc là bị cảm nắng nhẹ giờ thì ổn rồi.”

Nghe vậy, đội trưởng gật đầu lia lịa ánh mắt dừng lại trên người Cận Như Ca. Nếu là người khác, anh ta chắc chắn sẽ yêu cầu lập tức quay về đơn vị để tiếp tục huấn luyện.

Nhưng nghĩ đến mối quan hệ giữa cô với Tôn Hạo Nhiên và Lăng Dư cùng với khả năng cô có một bối cảnh không đơn giản, anh chợt mỉm cười:

“Cận Như Ca, nếu thấy không khỏe thì cứ nghỉ ngơi ở đây. Tôi sẽ bảo quân y kê cho cô hai chai glucose truyền dịch. Chiều nay khi đội tập huấn, cô hãy quay lại đơn vị.”

“Vâng, vâng!” Cận Như Ca vốn thông minh đội trưởng đã có ý mắt nhắm mắt mở cô dại gì mà không thuận theo.

Không lâu sau đội trưởng và chính trị viên rời đi. Cận Như Ca được y tá cắm kim truyền dịch rồi đưa vào phòng truyền.

Bệnh viện quân y có mấy phòng truyền dịch rộng rãi, cô được sắp xếp vào một phòng có lượng người vừa phải. Y tá giúp cô treo chai dịch lên giá rồi chỉ đến một vị trí ở hàng ghế thứ ba, ngay chính giữa.

Trên tường đối diện có một chiếc TV LCD lớn đang phát phim Âu Mỹ. Ghế ngồi sắp xếp thành từng dãy song song ngay ngắn trước sau.

Sau khi y tá rời đi, Cận Như Ca thoải mái ngồi xuống vừa xem phim vừa tận hưởng không khí mát lạnh từ điều hòa. Nghĩ đến đám bạn lúc này đang phơi nắng ngoài thao trường, cô cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

Ban đầu, cả căn phòng chỉ vang lên tiếng phim phát ra từ TV nhưng chẳng bao lâu những tiếng thì thầm khe khẽ bắt đầu xuất hiện.

Cận Như Ca vô thức đảo mắt nhìn quanh, lúc này mới nhận ra cả phòng truyền dịch chỉ có mỗi cô là con gái!

Tất cả nam binh sĩ đang truyền dịch đều đồng loạt dồn ánh mắt về phía cô. Một vài người vô tình chạm phải ánh mắt cô thì đỏ mặt ngượng ngùng.

Đột nhiên, cô cảm thấy hơi mất tự nhiên.

Câu “Lắm sói ít thịt” bất giác xuất hiện trong đầu khiến cô có cảm giác mình như con mồi bị cả bầy săn đuổi.

Chớp mắt một cái, cô lập tức giơ tay chỉnh tốc độ chảy của dịch từ chậm nhất lên mức cao nhất. Ban đầu còn định kéo dài thời gian để nghỉ ngơi giờ thì chỉ mong nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Nhìn ra ngoài trời nắng chang chang cô bỗng cảm thấy tiếc nuối. Nếu Lăng Dư để lại chìa khóa nhà cho cô thì giờ cô đã có thể về nhà nghỉ ngơi, đợi đến đầu giờ chiều mới quay lại đơn vị.

Đang miên man suy nghĩ cô chợt nhận ra chai dịch đầu tiên sắp cạn.

“Y tá! Đổi chai khác!”

“Người đâu! Mau thay dịch!”

Còn chưa kịp mở miệng đám nam binh đã nhao nhao lên tiếng trước tranh nhau gọi y tá giúp cô.

Cận Như Ca nhíu mày nhìn thoáng qua chai dịch của họ, rõ ràng vẫn còn rất nhiều. Lúc này cô mới hiểu họ đang tranh nhau giúp mình gọi y tá.

Nói lời cảm ơn cũng không tiện làm ngơ cũng không phải phép. Cô chỉ có thể nở một nụ cười khách sáo nhưng bản thân biết rõ nụ cười này gượng gạo đến mức nào.

Không lâu sau, y tá bước vào, còn chưa kịp hỏi ai cần đổi dịch thì đám nam binh đã đồng loạt giơ tay chỉ về phía cô, đồng thanh nói: “Cô ấy hết rồi!”

Y tá nghe tiếng liền bước đến, ánh mắt thoáng vẻ khó chịu.

Cô ta đi đến bên Cận Như Ca, nhìn cô thở thoi thóp rồi lại liếc qua gương mặt tinh xảo tuyệt mỹ. Đặc biệt là đôi mắt to quyến rũ, long lanh như biết nói, khiến người khác không khỏi rung động.

Trong lòng bỗng dâng lên chút khinh thường tiểu nha đầu này vừa mới nhập học trường quân đội đã biết cách trêu hoa ghẹo nguyệt, đúng là không từ thủ đoạn nào.

Lúc nãy trong phòng cấp cứu còn bảo cô ta giảm tốc độ truyền dịch để thích nghi dần, vậy mà giờ lại vì mấy gã đàn ông vây quanh hỏi han ân cần liền điều lên mức cao nhất.

Y tá chẳng nói chẳng rằng, sắc mặt lạnh băng nhanh chóng thay thuốc cho cô.

Nhưng vừa quay đi chưa được mấy bước, Cận Như Ca đã níu lấy vạt áo blouse đôi mắt long lanh ánh lên vẻ đáng thương:

“Hộ sĩ tỷ tỷ, tôi có thể đổi sang phòng truyền dịch khác được không?”

Chỗ này toàn là đàn ông đặc biệt là đám người vừa nãy còn tranh nhau tỏ ra ân cần, tình cảnh này thực sự khiến cô khó chịu.

Ai ngờ, y tá chỉ liếc cô bằng ánh mắt đầy khinh miệt kéo khẩu trang xuống giọng điệu lạnh lùng mỉa mai:

“Sao thế? Ở đây không tìm được vị thủ trưởng nào chức cao hơn hai vạch hai sao nên thấy uổng phí gương mặt xinh đẹp này à?”

Trong mắt y tá, Cận Như Ca chẳng qua cũng chỉ là một trong những cô gái trẻ muốn kết giao với sĩ quan cấp cao mà cô ta đã gặp quá nhiều.

Đều là loại tự cho mình có vài phần nhan sắc, muốn trèo lên mà không tiếc bất cứ thủ đoạn nào.

Vừa dứt lời sắc mặt Cận Như Ca lập tức trầm xuống.

Cả phòng truyền dịch phút chốc im lặng.

Cận Như Ca siết chặt bàn tay, đôi mắt sáng rực trừng thẳng vào y tá: “Cô nói chuyện như vậy thật là vô lễ! Phải xin lỗi ngay lập tức!”

“Xin lỗi đi!”

“Phải xin lỗi!”

Đám nam binh cũng hùa theo lớn tiếng ủng hộ cô.

Nhưng Cận Như Ca nghe mà chỉ thấy bực bội hơn. Đôi mắt đầy uy hϊếp vẫn không hề dao động cô giữ chặt vạt áo y tá không buông.

Y tá cảm thấy mất mặt quay đầu đi rồi cười khẩy:

“Hừ, đây chẳng phải là mục đích của cô sao? Khiến đám đàn ông này bênh vực được nâng niu như trăng sáng giữa trời cảm giác thế nào?”

Lời này thực sự chọc giận Cận Như Ca.

Đám nam binh càng ồn ào bênh vực cô hơn.

Cô nhớ rõ lời Lăng Dư dặn: “Làm việc nên khiêm tốn, không cần gây chuyện.” Vậy nên lúc nãy, chỉ cần y tá chịu xin lỗi thì cô cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng bây giờ, lời lẽ của cô ta đã quá cay nghiệt đến mức công kích cả danh dự của cô!