Anh thở dài chỉnh lại những huân chương trên quân phục giọng điệu ung dung.
"Lát nữa ra khỏi cửa, nhớ gọi anh là thủ trưởng. Cho em ba phút rửa mặt anh đợi ở phòng khách bắt đầu tính giờ."
Cận Như Ca sững người. Nhìn bóng lưng cao lớn trong bộ quân phục thẳng tắp, thần thái nghiêm nghị mà lạnh lùng, cô bỗng cảm thấy người đàn ông dịu dàng quấn quýt bên cô đêm qua dường như không phải là anh.
Nuốt khan một ngụm nước bọt đến khi Lăng Dư xoay người rời đi cô mới vội vàng mặc quần áo rồi chạy vào phòng tắm.
Trên kệ lavabo, bên cạnh bàn chải của anh đã có thêm một chiếc bàn chải màu hồng. Ngay cả cạnh dao cạo râu cũng xuất hiện một tuýp sữa rửa mặt dành cho nữ.
Cận Như Ca nhìn những vật dụng ấy trong lòng bỗng dưng ấm áp.
Dường như tất cả đang chứng minh rằng cô và anh thực sự thuộc về nhau.
Nhìn vào gương, cô phát hiện ánh mắt mình có chút thay đổi. Tựa như mặt hồ xuân phẳng lặng bị cơn gió nhẹ khuấy động long lanh mà quyến rũ hơn trước.
Lăng Dư chưa từng nói anh thích cô cũng chưa từng nói anh yêu cô.
Nhưng với cô, điều đó không còn quan trọng nữa.
Anh đã hứa chờ cô tốt nghiệp anh sẽ cưới cô.
Một lời hứa ấy, đã là đủ rồi.
Lúc Cận Như Ca bước ra Lăng Dư đang đứng trên ban công gọi điện thoại.
Cô không muốn làm phiền, lặng lẽ đi đến bàn ăn. Trên bàn bữa sáng đã được bày biện tươm tất hương thơm lan tỏa ấm áp.
Cô nhìn mà không khỏi suy nghĩ rốt cuộc trên đời này có việc gì mà người đàn ông này không làm được?
May vá thêu thùa? Đan len? Hay là... sinh con?
Đến khi Lăng Dư quay lại, cô đã uống hết chén cháo gà của mình ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào chén của anh.
Anh không nói gì chỉ cầm lấy chén cháo trống không của cô rồi đi vào bếp. Lát sau, anh đặt trước mặt cô một chén khác.
Cận Như Ca hơi ngượng ngùng đón lấy trong lòng thầm nghĩ không biết là do anh quá hiểu cô hay là chính ánh mắt tham lam của cô đã tự bán đứng mình.
"Thủ trưởng..." Cô chần chừ một lúc rồi khẽ hỏi. "Sau khi về đơn vị, anh có đến thăm em không?"
Cô biết câu hỏi này có phần ngốc nghếch nhưng vẫn không kìm được mà muốn hỏi.
Lăng Dư vừa ăn bánh trứng vừa thản nhiên đáp.
"Không phải anh đã bảo rồi sao? Mỗi ngày thay quần áo cho em còn phải mang về giặt nữa mà."
Khóe môi Cận Như Ca khẽ cong.
Bữa sáng nhanh chóng kết thúc. Lăng Dư rút hai tờ khăn giấy lau miệng giúp cô sau đó không biết từ đâu lấy ra một chiếc iPhone màu trắng đặt vào tay cô.
"Dùng cái này đi. Tối hôm trước anh bế em về phòng, đội trưởng và chính trị viên đều mắt nhắm mắt mở cho qua nhưng em vẫn nên cẩn thận một chút. Đừng phô trương quá. Ngoại trừ lúc trùm chăn trước khi ngủ thì bình thường đừng lấy ra dùng."
Lần đầu tiên Lăng Dư nói chuyện với cô bằng thái độ nghiêm túc. Giọng hắn vẫn ôn hòa nhưng lại ẩn chứa sự uy hϊếp vô hình. Người đàn ông này có một khả năng kỳ lạ, không cần biểu cảm sắc bén hay lời nói mạnh bạo chỉ cần hắn muốn thì dù là một câu bâng quơ cũng có thể tạo ra áp lực lớn.
Cận Như Ca gật đầu nhận điện thoại, nghĩ một lát rồi nói. "Thật ra điện thoại nhỏ mà Hạo Nhiên ca ca đưa em cũng khá tốt. Dù chỉ có một chức năng nhưng nhỏ gọn không dễ bị phát hiện."
Lăng Dư nhìn cô thật sâu sau đó thở dài. "Như Ca, vấn đề không nằm ở điện thoại mà là ở sim."
Sim? Cận Như Ca chớp mắt suy nghĩ một chút rồi lập tức hiểu ra.
Cô nhoẻn miệng cười giơ tay chỉ vào khuôn mặt tuấn tú của hắn nhưng còn chưa kịp trêu chọc thì đã bị nhét một viên thuốc nhỏ. Lăng Dư đưa cho cô ly nước ấm chờ cô uống xong mới mở cửa xe đẩy cô ngồi vào trong.
"Sáng nay là bài tập chạy đường dài. Học viên nữ mới huấn luyện chắc chưa phải mang thêm vật nặng. Nếu có thể thì cố gắng đừng dễ dàng xin nghỉ."
Cô ngoan ngoãn gật đầu, vừa nghịch nghịch điện thoại mới trong tay vừa nghĩ. Thay sim cũng tốt. Như vậy Hạo Nhiên ca ca không thể liên lạc với cô nữa cả hai đều có thời gian bình tĩnh lại có lẽ rồi sẽ quên nhau cũng nên.
Lúc xe của Lăng Dư dừng lại trước cổng sau của đội mười ba, Cận Như Ca mới nhận ra hắn rất giỏi căn giờ. Đúng 6 giờ 30 phút, cả doanh trại yên ắng dưới ánh mặt trời. Hai phút trước tất cả học viên đã vào nhà ăn tập thể dùng bữa sáng nên không ai thấy cô trở về bằng cách nào.
Cô tháo dây an toàn liếc nhìn hắn đầy lưu luyến. "Tối nhớ đến lấy quần áo."
Thực ra, cô muốn nói rằng cô sẽ nhớ hắn. Cô muốn buổi tối gặp nhau được ôm một cái, hôn môi, cùng dạo bộ hay ngắm sao cũng được. Hoặc chỉ đơn giản là ngồi trong xe yên lặng bên nhau. Dù thế nào đi nữa, cô cũng nhớ hắn, muốn ở cạnh hắn để xoa dịu nỗi tương tư.
Lăng Dư gật đầu ánh mắt thoáng suy tư. Hắn hơi nghiêng đầu nhìn lên tầng hai ký túc xá rồi chỉ vào một căn phòng. "Đó là phòng em? Giường em ngay cạnh cửa sổ à?"
"Vâng."
Hắn quay lại nhìn cô giọng điệu nghiêm túc. "Vậy tối nay anh gọi điện, em chỉnh máy sang chế độ rung rồi ném túi quần áo từ cửa sổ xuống cho anh."
Cô sững sờ đôi mắt tràn đầy ủy khuất.
Hóa ra... hắn đến chỉ để lấy quần áo thôi sao!
Lăng Dư nhìn đồng hồ. "Mau đi đi. Lát nữa họ quay lại. Trong thời gian huấn luyện, mỗi bữa chỉ có ba phút để ăn không tính thời gian xếp hàng. Vậy nên những lần sau phải cố gắng ăn nhanh nhất có thể để bổ sung thể lực. Nếu không trời nóng thế này mà không ăn đủ no, em sẽ không trụ nổi đâu."
Cô ỉu xìu đáp. "Biết rồi..." rồi uể oải kéo cửa xe.
Lăng Dư bật cười kéo tay cô lại cúi đầu hôn nhẹ lên mu bàn tay nhỏ nhắn. "Vừa rồi trêu em thôi. Tối nay chờ điện thoại anh, anh dẫn em đi ngắm sao."
Mắt cô sáng bừng lên. Không chờ hắn phản ứng, cô vòng tay ôm cổ hắn nhanh như chớp đặt một nụ hôn lên môi hắn rồi buông ra, cười rạng rỡ. "Tối gặp nhé!"
Nói xong cô mở cửa xe tung tăng chạy đi.