Như mong muốn của cô trước đó thịt kho tàu, cá thu sốt, sườn xào chua ngọt, canh bí rong biển... tất cả đều có mặt. Ngoài ra anh còn làm thêm nấm hương xào cải ngồng và một đĩa dưa chuột trộn thanh mát.
Cô vốn không thích ăn rau nhưng tối nay lại ăn không ít.
Một phần vì đây là lần đầu tiên gần đây anh đích thân xuống bếp vì cô. Phần khác vì mỗi khi cô gắp thịt, anh lại im lặng gắp thêm rau vào bát mặc kệ ánh mắt ai oán của cô mà vẫn kiên nhẫn ép cô ăn vừa dịu dàng vừa cứng rắn.
Tay nghề nấu nướng của anh đặc biệt giỏi điều này lại càng khiến cô thêm đau lòng.
Cô vừa thổi bát canh vừa lén lút liếc nhìn anh, giọng mềm mại. "Sau này chỉ cần có cơ hội em sẽ về nhà ăn cơm cùng anh, được không?"
Đôi tay đang cầm đũa của anh hơi khựng lại. Đáy mắt thoáng ánh lên tia sáng dịu dàng, anh nhìn cô thật sâu. "Được."
Thật ra, đây cũng là lần đầu tiên anh nấu ăn cho một người khác ngoài bản thân. Anh từng thử qua không ít món ngon từ nhà ăn đến các quán lớn nhỏ nhưng so với đồ ăn anh tự tay nấu, anh tin rằng tay nghề của mình cũng không tệ. Vậy nên việc làm cô hài lòng vốn dĩ nằm trong dự tính của anh.
Chỉ là, câu nói "về nhà ăn cơm cùng anh" của cô lại vô tình chạm đến nơi sâu nhất trong lòng.
Anh là trẻ mồ côi thế nên hơn ai hết anh hiểu rõ hai chữ "gia đình" có ý nghĩa thế nào.
Sau bữa tối cô định dọn dẹp chén bát thì liền bị anh giữ lại.
Anh mỉm cười, giọng điệu ôn hòa nhưng không cho cô cơ hội từ chối. "Mọi việc trong nhà cứ để anh lo. Trước giờ em cũng không biết làm việc nhà vậy thì đừng học nữa. Anh đã quen rồi."
Dưới ánh đèn pha lê lấp lánh, ánh mắt anh dịu dàng như nước ấm áp mà thâm trầm. Rõ ràng là một người cao ngạo lạnh lùng vậy mà khi đứng trước cô, anh lại trở nên kiên nhẫn và bao dung đến lạ.
Cô cứ thế lặng lẽ nhìn anh không dám chớp mắt.
"Lăng Dư..." Cô khẽ gọi tên anh gò má ửng hồng, mang theo chút e thẹn khó giấu. "Em không phải tiểu thư được nuông chiều từ bé như anh nghĩ. Tuy chẳng biết làm gì cả nhưng em vẫn muốn trong quãng thời gian sắp tới có thể làm gì đó cho anh cho tình yêu của chúng ta."
Anh cong môi, nhẹ vuốt tóc cô rồi đặt một nụ hôn lên trán. "Đi xem TV đi, lát nữa anh giúp em tắm."
"Ừm."
Chờ đến khi ngồi lại trên sofa, cô mới giật mình nhận ra điều gì đó không ổn.
Cô nhíu mày. Rõ ràng tay chân cô lành lặn sao lại cần anh giúp tắm? Nhưng nghĩ đến cảnh phải một mình trong phòng tắm, hơi nước bốc lên, không gian bao phủ trong làn sương mờ ảo... đột nhiên hình ảnh Sadako trong phim kinh dị lại hiện lên trong đầu.
Cô nuốt nước bọt bắt đầu cảm thấy bất an.
Trong bếp, tiếng nước chảy róc rách vang lên ánh mắt cô vô thức hướng về phía đó. Một lát sau, nước ngừng chảy, anh lau tay rồi từ bếp bước ra. Vừa ngước lên anh liền thấy cô với gương mặt hoảng hốt nhào thẳng vào lòng mình.
Anh không nói gì chỉ siết chặt vòng tay ôm cô.
Nhìn cô chớp mắt anh bật cười. "Đi thôi, vào phòng tắm. Ngủ sớm một chút mai anh đưa em đến đơn vị."
"Ừm!" Giờ phút này cô chỉ muốn được anh bao bọc thế nên bất kể anh nói gì cô cũng ngoan ngoãn gật đầu miệng không ngừng đáp lại.
Lăng Dư xả đầy nước vào bồn tắm rồi gọi cô lại gần. Anh vươn tay rất tự nhiên giúp cô cởϊ qυầи áo. Cô cũng không né tránh chỉ nhắm mắt lại để mặc anh muốn làm gì thì làm.
Từng lớp vải mềm rơi xuống để lộ những đường cong uyển chuyển của cô dưới ánh đèn vàng ấm áp. Cô chậm rãi mở mắt đối diện với ánh nhìn sâu thẳm của anh chỉ thấy sắc mặt anh thoáng trở nên căng thẳng.
Dưới ánh mắt kiên định hắn chớp nhẹ hàng mi giọng nói trầm ổn mà chắc nịch.
"Như Ca, anh muốn cưới em."
Cận Như Ca khẽ hít sâu rồi chậm rãi nhắm mắt.
"Vậy thì tùy anh."
Lời vừa dứt hơi thở ấm nóng đã áp sát dấu răng mơ hồ in trên xương quai xanh mảnh mai của cô.
Mọi chuyện bắt đầu từ khi nào, cô cũng chẳng rõ nữa. Từng lớp quần áo rơi xuống như tơ lụa trượt khỏi đầu ngón tay, làn da cọ sát vào nhau nóng rực. Cả hai đều không có quá nhiều kinh nghiệm từng động tác còn đôi phần vụng về chạm vào nhau đầy thăm dò nhưng lại dịu dàng mà ấm áp.
Cuối cùng, hai người cùng chìm vào bồn tắm. Làn nước xao động, từng giọt bắn lên không trung lấp lánh dưới ánh đèn. Những thanh âm quấn quýt triền miên, tựa như một bản giao hưởng mê hoặc lòng người.
Nửa đêm tĩnh lặng, Lăng Dư ôm lấy cô gái nhỏ đã ngủ say ánh mắt thoáng vẻ đau lòng và tự trách.
Ngày mai cô còn phải tham gia huấn luyện, vậy mà ban đầu anh đã tự nhủ chỉ một lần thôi. Nhưng khi ôm cô trong vòng tay, hơi thở quấn quýt, bao nhiêu lần tự nhắc bản thân phải dừng lại, cuối cùng vẫn không thể cưỡng lại được.
Một lần lại một lần, cho đến khi trời gần sáng.
Hôm sau, Cận Như Ca bị đánh thức bởi những nụ hôn mềm nhẹ rơi trên gò má. Trong cơn mơ màng cô nghe thấy giọng nói trầm thấp vang bên tai.
"Tiểu lười, dậy đi nào. Rửa mặt xong rồi ăn sáng, anh đưa em về đơn vị."
Cô dụi mắt, bĩu môi lầm bầm.
"Ưʍ... em còn buồn ngủ mà..."
Chưa kịp hưởng thụ thêm chút lười biếng chăn đơn trên người đã bị ai đó kéo phăng đi. Hơi lạnh bất ngờ khiến cô co rúm người, hai tay theo bản năng ôm lấy ngực trừng mắt nhìn hắn.
"Anh làm gì thế?"
"Muốn anh mặc giúp em sao?" Lăng Dư nhướng mày thản nhiên cầm lên chiếc qυầи ɭóŧ ren màu hồng phấn.
Cận Như Ca lập tức đỏ bừng mặt giật lấy quần áo từ tay hắn quát khẽ.
"Ra ngoài ngay!"
Lăng Dư bật cười khóe môi cong lên đầy ý trêu chọc.
"Có gì mà ngại chẳng phải tối qua em còn rất nhiệt tình sao?"
Chưa kịp dứt lời một chiếc gối đã bay thẳng về phía hắn. Nhưng hắn không tránh chỉ lặng lẽ đón lấy thậm chí còn có chút ngọt ngào khó tả.