- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Sủng
- Hôn Nhân Bá Đạo
- Chương 29: Cô Ấy Vì Tôi Mà Rung Động
Hôn Nhân Bá Đạo
Chương 29: Cô Ấy Vì Tôi Mà Rung Động
Lăng Dư chớp mắt, giọng điệu hờ hững:
"Ừ. Hồi nhỏ mẹ của Như Ca nhận nuôi tôi từ cô nhi viện. Từ đó đến nay tôi vẫn gọi bà ấy là chị."
Tôn Hạo Nhiên khẽ gật đầu. Nếu đúng là vậy thì việc Như Ca ở nhà Lăng Dư còn hợp lý hơn cả ở nhà hắn. Càng nghĩ, hắn càng cảm thấy Lăng Dư coi nàng như người nhà mà hắn thì lại chỉ là một người ngoài.
Chỉ là...
Họ không có quan hệ huyết thống. Nếu cứ ở chung như vậy lỡ như có một ngày nào đó tình cảm nảy sinh thì sao?
Tôn Hạo Nhiên vô thức siết chặt bàn tay, ánh mắt gắt gao dõi theo từng động tác của Cận Như Ca. Lăng Dư đứng bên cạnh cũng không che giấu thậm chí còn hơi nghiêng người, tạo điều kiện để hắn thấy rõ từng món đồ riêng tư của nàng đang được phơi lên.
Hắn hít sâu một hơi, trầm giọng:
"Thủ trưởng, tối nay tôi muốn đưa Như Ca về đơn vị. Dù cô ấy gọi anh là cậu út nhưng hai người không có quan hệ huyết thống. Trai đơn gái chiếc ở chung một nhà, e là không thích hợp."
Lăng Dư nhếch môi cười, ánh mắt sủng nịch chưa từng rời khỏi bóng dáng Cận Như Ca. Giọng anh lười biếng nhưng không giấu được sự kiên định:
"Nếu đưa cô ấy về thì cũng là tôi đưa. Liên quan gì đến người ngoài như cậu?"
Nói xong, anh quay đầu nhìn thẳng vào mắt Tôn Hạo Nhiên.
"Như Ca nói đúng, cậu không thể vì bản thân thích cô ấy mà ép cô ấy cũng phải thích lại cậu."
Giọng anh trầm thấp mang theo một lực uy hϊếp vô hình.
"Trên đời này có biết bao người si tình đơn phương, chẳng lẽ chỉ vì thế mà cô ấy phải đáp lại tất cả bọn họ sao?"
Tôn Hạo Nhiên cứng đờ.
"Anh... nãy giờ vẫn đang nghe lén sao?"
Lăng Dư khẽ cười không phủ nhận.
"Cậu thích cô ấy là chuyện của cậu nhưng cô ấy không có nghĩa vụ phải đáp lại. Cô ấy thích ai, là quyền của cô ấy. Cả cậu và tôi đều không thể ép buộc."
Anh dừng lại một chút ánh mắt thâm sâu:
"Yêu nhau là duyên phận. Đến được thì là may mắn của cậu, không đến được thì là số mệnh của cậu thôi."
Tôn Hạo Nhiên sững sờ giọng nói khàn hẳn đi:
"Đến được là may mắn của tôi... Không được là số mệnh của tôi..."
Lăng Dư không nói thêm gì. Anh lấy từ túi áo ngủ ra một xấp tiền đưa thẳng cho Tôn Hạo Nhiên.
"Đây là năm trăm tệ Như Ca mượn cậu, còn cả tiền cậu mua điện thoại cho cô ấy. Cầm lấy đi."
Không cần phải nói rõ, ý tứ đã quá rõ ràng người phụ nữ của anh không cần người đàn ông khác quan tâm, càng không cần tiêu tiền của người khác.
Nhìn xấp tiền đỏ chói, tim Tôn Hạo Nhiên như thắt lại. Hắn nghẹn giọng:
"Anh... thích cô ấy?"
Lăng Dư không đáp. Anh nhét toàn bộ số tiền vào túi áo Tôn Hạo Nhiên sau đó quay sang phía ban công, nhẹ giọng gọi:
"Như Ca, lại đây."
Cận Như Ca ngoan ngoãn bước tới.
Từng bước chân của nàng như giẫm lên tim Tôn Hạo Nhiên. Mỗi bước đều khiến hắn đau nhói.
Nàng vừa đến gần, Lăng Dư lập tức ôm lấy bờ vai nhỏ cúi đầu nhéo nhẹ má nàng, giọng nói dịu dàng:
"Đói không? Muốn anh nấu bữa tối cho em không?"
Cận Như Ca thoáng liếc Tôn Hạo Nhiên rồi trừng mắt với Lăng Dư.
Nàng biết rõ anh cố tình nhưng cái cách anh trêu chọc nàng đầy ngây thơ cùng ánh mắt thâm tình ấy, khiến người khác không thể nghi ngờ.
Lăng Dư chính là người mà trái tim nàng lựa chọn.
Tôn Hạo Nhiên khẽ lắc đầu lùi lại một bước không dám tin:
"Không thể nào... Quá nhanh... Sáng hôm qua hai người còn chưa quen biết nhau cơ mà!"
Lăng Dư nhướng mày chẳng buồn giải thích. Anh chỉ thản nhiên ôm Cận Như Ca vào lòng, một tay siết chặt eo nàng như đang tuyên bố chủ quyền.
"Ai nói Như Ca không hiểu tình yêu? Cậu biết cô ấy bao nhiêu năm nhưng cô ấy chưa từng động lòng với cậu."
Anh cúi đầu, giọng nói chắc nịch:
"Còn tôi chỉ cần một ngày, cô ấy đã vì tôi mà rung động."
"Đó mới là tình yêu."
Tôn Hạo Nhiên không nói thêm lời nào.
Bởi vì hắn hiểu, nếu đối thủ là Lăng Dư... thì dù có ghen tị cũng vô ích.
Cận Như Ca nhắm mắt lại, rúc vào vòng tay ấm áp của Lăng Dư không dám nhìn bóng lưng cô đơn của Tôn Hạo Nhiên khi rời đi.
Những ký ức về hắn ùa về trong đầu nàng.
Cuối cùng, nàng cũng không thể không thừa nhận bản thân đã quá vô tâm với tình cảm hắn dành cho mình.
Một giọt nước mắt trong suốt lặng lẽ lăn dài trên gương mặt kiều diễm của cô.
Phía trên giọng nói trầm thấp của Lăng Dư vang lên, mang theo chút bất đắc dĩ. "Đừng suy nghĩ nhiều. Tin anh đi, tình cảm không thể vừa luyến tiếc vừa bẩn thỉu. Nếu đã không thích, vậy dứt khoát cắt đứt hoàn toàn. Vô tình vào lúc này đôi khi lại là cách tốt nhất."
Sau đó, anh đẩy cô vào phòng tắm còn mình thì đi chuẩn bị bữa tối. Có lẽ vì trước đó xem phim kinh dị cộng thêm chuyện liên quan đến Tôn Hạo Nhiên khiến tâm trạng cô trĩu nặng. Vừa bước vào phòng ngủ một mình, cô lập tức có cảm giác nơi này trở nên trống trải đến mức như có một đôi mắt âm thầm theo dõi.
Cô vội chạy ra phòng khách, bật TV ngồi dưới ánh đèn rực rỡ còn chỉnh âm lượng thật lớn để xua đi cảm giác bất an.
Lăng Dư đang đeo tạp dề cầm một nhánh hành lá từ trong bếp bước ra. Anh chỉ nhìn cô một cái, không hỏi gì nhưng ánh mắt ấy như có thể thấu suốt mọi tâm tư cô đang giấu kín.
Bữa tối hôm ấy rất thịnh soạn.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Sủng
- Hôn Nhân Bá Đạo
- Chương 29: Cô Ấy Vì Tôi Mà Rung Động