Anh nhìn cô chằm chằm, giọng điệu nặng nề. "Như Ca rốt cuộc là chuyện gì?"
Cô hít sâu một hơi không trả lời mà hỏi ngược lại.
"Hạo Nhiên ca, có phải anh thích em không? Là kiểu thích giữa đàn ông và phụ nữ, chứ không phải tình cảm giữa anh trai và em gái?"
Cô ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh đôi mắt trong veo ánh lên tia sáng lấp lánh như thể đã nhìn thấu con người trước mặt.
Tôn Hạo Nhiên thoáng sững lại. Anh có chút bối rối bàn tay đang nắm lấy tay cô cũng dần nới lỏng. Giọng anh trầm xuống:
"Em... em nhận ra rồi sao Anh cứ tưởng em vẫn chưa hiểu rõ về tình yêu."
Cận Như Ca khẽ cúi mắt không đáp.
Sự im lặng của cô chẳng khác nào một đòn giáng mạnh vào Tôn Hạo Nhiên khiến anh bỗng dưng thấy khó chịu.
Nhưng giờ phút này, ngoài chờ đợi anh chẳng thể làm gì khác.
Thời gian lặng lẽ trôi. Mãi sau cô mới chậm rãi lên tiếng:
"Hạo Nhiên, thật ra em đọc tiểu thuyết ngôn tình từ lâu rồi phim về tình yêu cũng xem không ít. Dù không dám nói là hiểu hết nhưng có một chuyện em cần nói rõ. Trong lòng em, anh chỉ là một người anh trai. Vì vậy anh đừng lãng phí thời gian vì em nữa."
Giọng cô nhẹ bẫng mang theo chút xa cách như những sợi tơ trời mong manh không thể nắm bắt nhưng lại chân thực đến lạ.
Những lời này khiến Tôn Hạo Nhiên sững sờ.
Anh lập tức đỏ hoe mắt nhìn cô đầy khó tin:
"Nhưng... từ bé đến giờ chúng ta vẫn luôn ở bên nhau. Anh là người chăm sóc, che chở cho em mà. Em... lẽ ra phải thuộc về anh chứ?"
Ký ức chợt ùa về. Từ khi còn nhỏ, gia đình anh và nhà họ Cận đã sống cùng nhau trong khu đại viện quân đội. Khi đó, anh luôn dắt tay cô bé Như Ca rong chơi khắp nơi. Mỗi lần tụ họp, người lớn trong nhà đều cười bảo: "Sau này Như Ca lớn lên nhất định sẽ gả cho Hạo Nhiên."
Cha anh là tham mưu trưởng quân khu, cha cô là phó tư lệnh. Hai người họ vốn là huynh đệ thân thiết, giao tình sâu đậm suốt bao năm qua.
Cũng vì vậy, dù tuổi còn trẻ anh đã mang quân hàm thiếu tá. Thành tựu này ngoài nỗ lực bản thân còn có sự ảnh hưởng từ gia thế.
Cho đến bây giờ ngoài Lăng Dư - người đàn ông được ca tụng như một truyền kỳ trong quân đội, mang quân hàm thượng tá khi tuổi đời còn rất trẻ thì không ai có tiền đồ sáng lạn hơn anh.
Anh vẫn nghĩ trong mắt Cận Như Ca mình chính là lựa chọn phù hợp nhất.
Hơn nữa, mới hai ngày trước anh còn nhờ cha dò hỏi ý cha cô. Cả hai nhà từ lâu đã ngầm hiểu về hôn sự của hai người.
Vậy mà giờ đây mọi thứ bỗng chốc thay đổi.
Cận Như Ca hơi nhíu mày trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bức bối.
Người cô không muốn làm tổn thương nhất chính là Tôn Hạo Nhiên. Nhưng anh lại không phải mẫu người cô thích.
Từ cấp hai, cô đã quen với việc nhận thư tình mỗi ngày rồi vờ như không thấy.
Nhưng Tôn Hạo Nhiên thì khác. Nói nhẹ nhàng anh sẽ không chịu từ bỏ. Nói quá thẳng thừng lại sợ tổn thương tình cảm bao năm qua.
Cô im lặng một lúc rồi chậm rãi lên tiếng:
"Hạo Nhiên, việc chúng ta lớn lên cùng nhau không có nghĩa là em phải thuộc về anh. Em có suy nghĩ có cảm xúc, có tự do riêng. Em yêu ai hay không yêu ai đó là quyền của em. Anh hiểu không?"
Tôn Hạo Nhiên nhìn cô lòng rối bời. Giọng anh gấp gáp hơn hẳn:
"Như Ca, nói thật với anh đi. Có phải... trong lòng em đã có người khác nên em mới không chấp nhận anh?"
Cận Như Ca thoáng sững người sau đó giật lấy chai nước lựu trong tay Tôn Hạo Nhiên, mở nắp rồi ngửa cổ uống một hơi dài.
Mím chặt môi nàng chợt cảm thấy hối hận. Lẽ ra trước khi nhập ngũ, cô nên nhận ra tình cảm đặc biệt của Tôn Hạo Nhiên dành cho mình và cắt đứt ngay từ đầu. Bây giờ, cô đã thích Lăng Dư đối diện với chuyện này cô không biết phải trả lời thế nào cho phải.
Cô đã thấy áy náy với Tôn Hạo Nhiên càng không muốn kéo Lăng Dư vào.
Dù có Lăng Dư hay không cô cũng không thể thích Tôn Hạo Nhiên. Anh ấy vốn không phải kiểu người cô rung động.
Cận Như Ca thở dài khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại đầy khổ sở.
Tôn Hạo Nhiên nhìn dáng vẻ đó của cô trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bất an. Dưới góc nhìn của anh, biểu cảm ấy đã nói lên quá nhiều điều. Không muốn vòng vo nữa, anh trực tiếp hỏi thẳng:
"Người đàn ông đó là ai?"
Cận Như Ca nhắm mắt sau đó mở ra khẽ liếc sang một bên không nhìn anh.
"Hạo Nhiên, em không thể thích anh, em xin lỗi. Nhưng dù em có thích ai hay không cũng không liên quan đến anh cũng chẳng liên quan đến chuyện giữa chúng ta. Dù em có độc thân cả đời hay ngày mai lập tức kết hôn, tình cảm của em cũng không có bất cứ quan hệ nào với anh. Nếu em có thể thích anh thì mười tám năm qua đã sớm thích rồi. Anh có hiểu không? Cho dù một ngày nào đó, em và anh bị lạc trên đảo hoang thế giới này chỉ còn hai chúng ta bên nhau, em vẫn chỉ coi anh là anh trai. Em không thể thích anh, em nói vậy anh hiểu không?"
Tôn Hạo Nhiên chết sững, trong lòng rối loạn. Anh không ngốc tất nhiên hiểu được ẩn ý trong lời cô. Anh không phải kiểu người cô thích.
Nhưng dù hiểu anh vẫn không muốn chấp nhận sự thật này.