Ở phía xa, Trương Thừa Dật nghe thấy lời của Nam Thanh thì sắc mặt thay đổi, may mắn chỉ là thoáng qua trong chốc lát.
Hắn có mục đích khi đưa Nam Thanh đến buổi tiệc này, vì hợp tác về dược phẩm mãi chưa bàn xong.
Tình cờ biết Cố Niên Tiêu đang dò hỏi về Nam Thanh nên cố ý để lộ tin Nam Thanh sẽ tới dự tiệc.
Còn một lý do nữa là…
Trương Thừa Dật đặt ly rượu sang một bên, trong mắt phản chiếu gò má sưng đỏ của Nam Thanh, tim hắn truyền đến một cảm giác đau nhói rất nhẹ, may mắn là không rõ rệt, rất nhanh đã bị hắn bỏ qua.
Hắn chậm rãi bước về phía Nam Thanh, ngay khi cái tát thứ hai sắp rơi xuống thì giơ tay ngăn lại.
“Mặt bị đánh hỏng rồi, cậu đền nổi không?”
Tuy nói với người kia, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Nam Thanh.
Còn một lý do nữa là… không biết từ bao giờ, trong mắt hắn, Nam Thanh ngày càng trở nên khác lạ, đặc biệt là ngoại hình, càng lúc càng giống…
Dù chỉ là rất mờ nhạt, nhưng sự khác biệt ấy vẫn khiến hắn thấy không thoải mái, như có thứ gì đó vượt khỏi tầm kiểm soát, vậy nên hắn muốn thử xem.
May mắn cảm giác đau nhói ấy chỉ là thoáng qua, hoàn toàn có thể quy về tình cảm lâu năm giữa Nam Thanh và mình.
Bạch thiếu gia ở bên cạnh trông rất khó chịu, nhưng vì đối phương là Trương Thừa Dật nên chỉ có thể nhượng bộ một bước:
“Tôi chỉ thay chủ tịch Trương dạy dỗ một chút thôi.”
“Bạch thiếu gia, người của tôi còn đến lượt anh dạy dỗ sao?”
Nói xong, hắn khẽ kéo Nam Thanh vào lòng, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Cố Niên Tiêu:
“Còn nữa, chủ tịch Cố, thời gian cho anh mượn đã hết.”
Nói xong liền đưa Nam Thanh rời khỏi tầm mắt của mọi người.
Trên đường, Nam Thanh không nói một lời, đôi mắt đỏ hoe, Trương Thừa Dật cũng không có ý định dỗ dành.
Hắn đưa cậu lên tầng trên của buổi tiệc, nơi có nhiều phòng dành riêng cho khách say rượu nghỉ ngơi, những người đặc biệt như Trương Thừa Dật thì có phòng riêng.
Vào phòng, Trương Thừa Dật dẫn Nam Thanh ngồi xuống giường, sau đó bóp cằm buộc cậu ngẩng lên nhìn mình.
Đôi mắt đỏ hoe của Nam Thanh lập tức lộ rõ trong tầm mắt hắn. Bàn tay bóp cằm của Trương Thừa Dật vô thức dùng thêm chút lực:
“Đau lắm hả?”
Nam Thanh cắn môi, không nói gì.
Thấy cậu không trả lời, Trương Thừa Dật nhíu mày:
“Giận rồi sao?”
Nam Thanh khẽ cử động, muốn thoát khỏi sự kìm giữ của Trương Thừa Dật. Động tác nhỏ bé này lại khiến Trương Thừa Dật không hài lòng, lực trên tay hắn lại mạnh thêm vài phần:
“Nếu là vì hắn đánh em thì tôi không có gì để nói, nhưng là em tự làm bẩn quần áo của người ta, em có biết bộ vest của thiếu gia nhà họ Bạch trị giá bao nhiêu không?
Một cái tát coi như xong, đó là đã nể mặt tôi rồi đấy.”
Nam Thanh khép mắt lại, lời của Trương Thừa Dật chói tai đến mức khiến người ta khó chịu.
Khi cậu mở mắt ra lần nữa, đã thấy vẻ mặt mất kiên nhẫn của hắn, và gần như lập tức hiểu rằng mình không nên tiếp tục giằng co nữa.
Quả nhiên, giây tiếp theo, Trương Thừa Dật buông cằm cậu ra:
“Đừng có tỏ thái độ với tôi. Em không thích thì đi đi, tôi không thiếu gì một mình em.”
Hắn xoay người dứt khoát, nhưng chưa kịp bước đi thì đã bị Nam Thanh níu lấy vạt áo:
“Không phải vậy.”
Trương Thừa Dật hỏi với vẻ mất kiên nhẫn:
“Cái gì?”
“Không phải vì bị đánh.” Ngón tay Nam Thanh trắng đến gần như trong suốt, run nhẹ từng chút một. “Chủ tịch Cố giao người bên cạnh anh ta cho người khác.”
Nam Thanh không muốn chọc Trương Thừa Dật tức giận nên không nói thẳng, chỉ khéo léo ám chỉ nguyên nhân. Trương Thừa Dật rất thông minh, chắc chắn sẽ hiểu ngay.
Trương Thừa Dật khựng lại một giây:
“Em tưởng tôi đưa em cho người khác?”
Nam Thanh nắm chặt vạt áo của hắn đến mức để lại vết nhăn rõ rệt, như thể sợ hắn bỏ đi.
“Tôi không biếи ŧɦái như bọn họ, không chơi cái trò trao đổi đó.” Trương Thừa Dật nói, sau đó bổ sung thêm: “Tôi sẽ không đưa em cho bất kỳ ai.”
Nhưng Nam Thanh lại không thấy được an ủi, ngược lại, trong lòng càng đắng chát.
Nếu Trương Thừa Dật không nói chữ đưa, có lẽ cậu còn thấy dễ chịu hơn.
Cậu ngẩng đầu lên nhìn người mình đã thích từ lâu:
“Nhưng anh ta đã chạm vào em, còn hỏi em… trên giường em sẽ thế nào?”
Trương Thừa Dật khựng người, lập tức ngồi xổm xuống:
“Hắn chạm vào em? Hắn chạm vào chỗ đó của em sao?”
Nam Thanh không trả lời câu hỏi, chỉ hơi mang theo van xin và nghẹn ngào nói:
“Trương Thừa Dật, sau này… có thể đừng đối xử với em như vậy nữa được không?”