Nam Thanh mải nghe tiếng nhạc do ban nhạc biểu diễn, không để ý rằng Trương Thừa Dật đã dẫn cậu đến một chỗ khác. Trước mắt là một người đàn ông có vẻ ngoài không tệ, bên cạnh là một cậu trai có gương mặt thanh tú, tuổi còn nhỏ. Người đó đang nhìn chằm chằm vào cậu.
Nam Thanh khẽ nghiêng về phía Trương Thừa Dật một chút, ngẩng mắt nhìn hắn, chỉ thấy Trương Thừa Dật mặt không biểu cảm ngửa đầu uống một ngụm rượu, hoàn toàn không có ý định nói gì.
“Gương mặt đẹp như thế này, Trương tổng đừng để vướng vào rồi lại hối hận đấy.”
Trương Thừa Dật khẽ cười:
“Cố tổng, anh lo lắng quá rồi. Nếu anh thích, tôi có thể để Nam Thanh trò chuyện với anh một lát.”
Nam Thanh toàn thân cứng đờ, như thể không hiểu lời Trương Thừa Dật nói:
“Trương… tiên sinh?”
“Dù nói là quân tử không giành đồ người khác thích, nhưng khách sáo thì không bằng làm theo. Đừng lo, tôi sẽ trả cậu ta nguyên vẹn cho anh.” Giọng điệu của Cố tổng đầy vui vẻ: “Về bản hợp đồng lần trước, tôi sẽ xem lại. Lúc đó có thể bàn tiếp chi tiết.”
Trương Thừa Dật nâng ly chạm nhẹ với Cố tổng:
“Nói chuyện vui vẻ.”
Nói xong, hắn không thèm liếc Nam Thanh lấy một cái, xoay người bước về hướng khác.
Nam Thanh ngơ ngác chớp mắt, nhìn bóng lưng Trương Thừa Dật ngày càng xa, định đuổi theo, nhưng vừa bước một bước đã bị cản lại. Cố tổng chắn trước mặt cậu:
“Gọi là Nam Thanh đúng không? Giờ thời gian của cậu là của tôi rồi.”
Nam Thanh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, lùi lại một bước, giữ khoảng cách lịch sự với người đối diện, im lặng không nói gì, sắc mặt trắng bệch.
Một lúc sau, cậu dường như mới dần hiểu ra vì sao Trương Thừa Dật đột nhiên trở về, vì sao lại đột nhiên dịu dàng chăm sóc vết thương cho cậu, vì sao vừa về đã đưa cậu đến buổi tiệc này. Tim như bị ai bóp nghẹt, dù không muốn nghĩ, nhưng đáp án đã quá rõ ràng.
Cố tổng: “Đừng căng thẳng, chỉ là trò chuyện thôi. Không có sự cho phép của Trương tổng, tôi sẽ không đυ.ng vào người của anh ta.”
Nói xong liền quay sang vỗ mông cậu trai bên cạnh:
“Lý Sở Sinh đến rồi, em đi tiếp anh ta đi, anh ta để ý em lâu lắm rồi.”
Cậu trai ngoan ngoãn gật đầu, như đã quá quen thuộc, bước về phía người đàn ông đang đứng không xa.
Nam Thanh dĩ nhiên nghe thấy lời Cố tổng nói, nhìn cậu trai kia, rồi lại nhìn mình, như đã hiểu ra điều gì đó.
Cậu bỗng rất muốn rời khỏi nơi này, cảm thấy nơi đây thật dơ bẩn. Cậu từng cùng Trương Thừa Dật tham gia nhiều buổi tiệc, nhưng đây là lần đầu tiên cậu thực sự hiểu rõ cái gọi là giới thượng lưu, bên ngoài có vẻ cao quý, nhưng bên trong thì đã thối rữa.
“Nghe nói cậu học ở đại học M à?”
Nam Thanh không muốn trả lời, chỉ đứng yên, như thể không nghe thấy.
Cố tổng cũng không giận, khóe miệng cong lên:
“Trương tổng thích những người biết nghe lời đấy!”
Lời này vừa là cảnh cáo, vừa là nhắc nhở.
Nam Thanh há miệng, cổ họng khô khốc, khó khăn lắm mới bật ra được một tiếng:
“Vâng”.
Cố tổng bật cười đầy hài lòng:
“Thế mới đúng chứ.” Nói xong, hắn ta tiến lên một bước, từ trên cao nhìn xuống Nam Thanh: “Cậu đúng là đẹp thật đấy, Trương Thừa Dật đào đâu ra báu vật thế này.”
Nam Thanh cố nén cảm giác khó chịu, không nhúc nhích.
“Nếu là tôi, tôi chẳng nỡ để cậu ra ngoài thế này đâu. Gương mặt đẹp như vậy nên được giữ lại ở nhà mà ngắm.”
Lời của Cố tổng như một con rắn nhớp nhúa, bò dọc theo sống lưng Nam Thanh, quấn chặt lấy cổ cậu.
Nam Thanh toàn thân khó chịu, cảm thấy từng tế bào đều đang run rẩy. Dù không có một từ tục tĩu nào, nhưng hắn ta đã giẫm nát lòng tự trọng của cậu bằng những lời lẽ bình thường nhất, khiến cậu hiểu rõ mình là gì.
Phải rồi, cậu chẳng qua chỉ là món đồ mà Trương Thừa Dật nuôi bên người. Dù sao nhiều người vẫn nói, cậu là món đồ chơi biết nghe lời nhất.
Nam Thanh thu lại suy nghĩ, định cười, nhưng không hiểu sao lại khựng lại, khóe miệng cong lên một cách gượng gạo:
“Cố tổng đúng là biết đùa.”
Cố tổng hài lòng nhìn biểu cảm đầy biến sắc trên khuôn mặt Nam Thanh:
“Trương Thừa Dật vẫn đang thương lượng chuyện công ty dược với tôi, cậu nói xem nếu tôi đồng ý, anh ta có tặng cậu cho tôi không?”
Ly rượu trong tay Nam Thanh khẽ run lên, chất lỏng màu đỏ theo thành ly bắn ra, văng lấm tấm lên bộ vest trắng của cậu. Khuôn mặt cậu lập tức trắng bệch.
“Sao lại bất cẩn thế.”
Cố tổng nheo mắt, lại tiến thêm một bước.
Nam Thanh nghe những lời nhẹ bẫng như không của hắn ta, cảm nhận được khoảng cách giữa hai người lại gần thêm một chút, sự bình tĩnh giả vờ của cậu hoàn toàn bị phá vỡ.
Cậu hoảng hốt đảo mắt nhìn khắp nơi, cố gắng tìm Trương Thừa Dật. Ánh mắt lướt một vòng, cuối cùng cũng thấy hắn đang đứng không xa, trò chuyện với vài người bên cạnh.
Dường như Trương Thừa Dật cảm nhận được ánh mắt của Nam Thanh, ngẩng đầu nhìn lại.
Nam Thanh nhìn chằm chằm vào hắn, hai người đối mắt trong chốc lát, nhưng Trương Thừa Dật như không hiểu ánh nhìn cầu cứu của cậu, chỉ thu lại ánh mắt, tiếp tục nói chuyện với người bên cạnh.
“Eo của cậu thật nhỏ!”
Không biết từ lúc nào, Cố tổng đã đặt tay lên eo của Nam Thanh, nhẹ nhàng xoa vuốt, tay còn lại giả vờ lịch sự giúp cậu lau vết rượu dính trên áo.
“Không biết trên giường nếu bóp một cái có để lại dấu không. Chắc sẽ rất đẹp đấy!”
Nam Thanh buồn nôn, trong lòng lạnh toát, lập tức đẩy mạnh hắn ta một cái, xoay người thật nhanh. Cậu muốn rời khỏi nơi này.
Bước lùi quá mạnh, động tác quay người quá vội khiến cậu hoàn toàn không để ý phía sau có người.
Toàn bộ ly rượu hất vào người đứng sau, ly rượu văng khỏi tay Nam Thanh, choang một tiếng, vỡ tan tành dưới sàn.
Nam Thanh khựng lại, lập tức phản ứng, cúi đầu liên tục xin lỗi, nhưng người kia dường như đang nổi giận, giọng đầy cáu gắt:
“Không có mắt à?”
“Xin lỗi, xin lỗi.”
Nam Thanh ngẩng đầu lên, nhìn thấy bộ vest của người kia đã bị dính một mảng rượu lớn.
Người đàn ông đó khi nhìn thấy mặt Nam Thanh thì sắc mặt khẽ biến đổi, ánh mắt trở nên thích thú, dừng lại một chút:
“Cậu nghĩ chỉ xin lỗi là xong à?”
Giọng điệu này, Nam Thanh vừa nghe đã thấy quen thuộc. Giống hệt như giọng điệu của Cố tổng ban nãy.
Cố tổng nghiêng đầu như đang xem kịch hay. Hắn ta thích nhất là nhìn mỹ nhân lâm vào cảnh bối rối, thích nhìn vẻ đẹp bị xé nát.
Trong cái giới này, ai cũng biết Trương Thừa Dật bao nuôi không ít người, thay hết người này đến người khác. Chỉ duy nhất người tên Nam Thanh này là chưa từng bị thay thế.
Hắn ta cũng vì nghe nói hôm nay Trương Thừa Dật sẽ mang chim hoàng yến này đến, nên mới đặc biệt gác công việc, đến xem thử người ấy đẹp đến mức nào mà ai gặp rồi cũng không tiếc lời khen ngợi.
Đáng tiếc người đẹp này là người của Trương Thừa Dật, hắn ta cũng không muốn đắc tội với hắn:
“Bạch thiếu gia, đây là người của Trương Thừa Dật.”
Lời nói ý tứ rõ ràng là nhắc nhở hắn ta đừng làm quá.
Quả nhiên, giây tiếp theo Bạch thiếu gia thu lại vài phần ánh mắt tham lam:
“Vậy à, thôi bỏ đi. Hay là cậu cười với tôi một cái, cười một cái thì chuyện này coi như xong.”
Ánh đèn quá sáng, Nam Thanh cảm thấy hơi choáng. Cậu không biết rốt cuộc có bao nhiêu người đang nhìn về phía này, có lẽ chẳng ai để ý đến chút động tĩnh nhỏ này, nhưng Nam Thanh vẫn cảm thấy như toàn thân bị lột trần, bản thân như một món đồ trang trí xinh đẹp phơi bày dưới ánh đèn rực rỡ.
Giọng bọn họ thì bổng lên, dường như không thấy có gì không ổn. Không cần nghĩ cũng biết, ánh mắt chắc chắn là đang nhìn một món vật.
Cười một cái?
Mình là cái gì chứ?
Người kia thấy Nam Thanh mãi không phản ứng, dường như đã hết kiên nhẫn.
Thực ra cũng chỉ là mấy giây ngắn ngủi, nhưng ở đây, những kẻ quen với việc người khác luôn thuận theo mình, mấy giây ấy trong mắt họ lại như một sự khıêυ khí©h.
Sĩ diện của hắn dường như bị hạ xuống, giọng cũng cao hơn mấy phần:
“Tôi bảo cậu cười một cái, cậu không nghe thấy à?”
Nam Thanh vẫn không nhúc nhích.
Không biết ai lại mở miệng, mang theo ý cười:
“Ôi trời, Bạch thiếu gia, bây giờ ngay cả một con vịt mà anh cũng không xử lý nổi sao!”
Người Nam Thanh gầy gò, khi nghe đến chữ vịt thì thân thể khẽ run lên. Ngay sau đó bên tai vang lên tiếng gió rất gấp, cái tát ấy rơi xuống mà chẳng ai ngăn lại, Trương Thừa Dật cũng không.
Hắn chỉ đứng dưới ánh đèn rực rỡ, cầm ly rượu vang cao, nhìn Nam Thanh.
Nam Thanh bị đánh đến mức đầu hơi nghiêng, nửa bên mặt tê dại.
“Cậu không biết cười sao?”
Nam Thanh không trả lời, chỉ liếc nhìn Trương Thừa Dật một cái rồi cúi mắt xuống, cắn đôi môi rách nát, trong mắt xám tro một mảnh.
Một lúc sau, như tìm được cái cớ, cậu mới ngẩng đầu lên chậm rãi nói:
“Ngài Trương nói… ngài ấy không thích tôi cười.”