Chương 7

Trương Thừa Dật nhìn cậu một lúc, rồi mới đứng thẳng dậy:“Tối mai có một buổi tiệc, em đi cùng anh.”

Nam Thanh nhìn hắn với vẻ khó tin. Trương Thừa Dật không phải chưa từng đưa cậu đến tiệc tùng, nhưng lần cuối cùng đã hơn nửa năm, cậu luôn nghĩ rằng sẽ không còn cơ hội nữa.

Cậu rất thích được cùng Trương Thừa Dật tham gia các sự kiện, dù lớn hay nhỏ, chỉ khi đó cậu mới cảm thấy mình là duy nhất, mới cảm thấy bên cạnh Trương Thừa Dật chỉ có một mình cậu, là người duy nhất được đưa đi, được giới thiệu cho người khác biết, dù cái danh nghĩa đó là gì đi chăng nữa. Ít nhất, theo những gì cậu thấy trên tin tức, Trương Thừa Dật chưa từng đưa ai khác.

Chỉ những lúc như thế, cậu mới có thể tự lừa mình dối người, rằng mình khác với người khác.

“Chiều mai đi cùng anh mua một bộ đồ.” Trương Thừa Dật liếc nhìn vẻ mặt quá mức vui mừng của Nam Thanh, khẽ mím môi đầy khó chịu, dường như hắn đã nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cậu. “Em biết mà, anh đưa em ra ngoài là vì gương mặt đáng để khoe kia, đừng nghĩ nhiều.”

Nam Thanh còn chưa kịp nghĩ gì thêm thì lời nói lạnh lùng đã dội thẳng xuống như gáo nước đá, còn nhanh hơn cả lần trước. Cậu nhìn miếng băng cá nhân trên tay mình, thầm nghĩ: Không thể để em nghĩ nhiều thêm một chút sao?

Cậu mấp máy môi nói:

“Em hiểu rồi.”

Từ nhỏ cậu đã ghét gương mặt này của mình. Vì gương mặt này mà cậu từng trải qua nhiều chuyện không hay, ai gặp cũng khen cậu đẹp, mà đối với một cậu con trai, đó vừa là lời khen, cũng vừa là sự mỉa mai.

Trương Thừa Dật giữ cậu lại, đưa cậu ra ngoài cũng chỉ vì gương mặt này. Nên không biết từ khi nào, cậu bắt đầu thấy may mắn vì có gương mặt như vậy.

Thứ từng ghét cay ghét đắng, giờ lại trở thành con bài mặc cả.

Chiều hôm sau, Trương Thừa Dật đưa Nam Thanh ra ngoài, mục đích rất rõ ràng, đến một cửa hàng vest. Nhìn từ bên ngoài đã thấy khác biệt, như được cố ý làm cũ đi, mang phong cách Thượng Hải xưa. Bên trong lại càng đặc biệt, tràn ngập hơi thở cổ điển, như thể cả mùi sách cũng được dùng để trang trí.

Trương Thừa Dật vốn đã có rất nhiều bộ vestnnên không có ý định thử thêm. Hắn vừa bước vào đã ngồi ngay xuống ghế sofa, giơ tay chỉ:

“Chọn cho cậu ấy một bộ.”

Nam Thanh dường như đã quen với kiểu phục vụ một kèm một thế này, không hề thấy ngại, lặng lẽ theo người nhân viên đi chọn đồ.

Cậu thử tổng cộng ba bộ, cuối cùng chọn một bộ màu trắng, phối với áo ghi lê đen và cà vạt đen. Cậu có ý riêng, cố tình chọn bộ có phong cách gần giống với Trương Thừa Dật, chỉ để nhìn qua giống như một đôi.

Khi cậu bước ra, Trương Thừa Dật không nhìn kỹ, chỉ liếc qua rồi rời mắt, lấy ví ra rút một tấm thẻ, thản nhiên giơ tay:

“Bộ này đi. Thêm cái ghim cài áo nữa, nhìn đơn điệu quá.”

Người nhân viên nhận thẻ, rồi chọn thêm cho Nam Thanh một chiếc ghim áo nhỏ màu đen, cài lên bộ vest cho cậu.

Trên đường về nhà, Nam Thanh vẫn luôn lén quan sát phản ứng của Trương Thừa Dật, suốt dọc đường hắn cúi đầu bận rộn xử lý công việc.

Cậu có thể chắc chắn rằng, khi nãy lúc mình mặc bộ vest bước ra, trong mắt Trương Thừa Dật có thoáng chút kinh ngạc, nhưng chỉ rất nhạt và rất nhanh, như một làn mây lướt qua, vừa chạm đã tan biến, không sao nắm bắt được.

Về đến nhà, Trương Thừa Dật lập tức vào thư phòng. Nam Thanh rất biết điều, pha một ấm trà mang vào để trên bàn làm việc cho hắn.

Cậu không nấn ná lâu vì rất rõ Trương Thừa Dật không thích bị làm phiền khi đang làm việc. Cậu chỉ lặng lẽ nhìn hắn vài lần, rồi rời đi. Trên người vẫn còn mặc bộ vest vừa mua, ngồi dưới tầng xem tivi một cách nhàm chán, như một con búp bê được trang điểm thật xinh đẹp.

Thật ra, cậu rất muốn… rất muốn Trương Thừa Dật nói một câu: “Em mặc đẹp lắm”, hoặc ít nhất là ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút, để cậu có thể nhìn rõ ánh nhìn như mây ấy rốt cuộc có thật không, nhưng Trương Thừa Dật không làm vậy.

Tối đến, Trương Thừa Dật cuối cùng cũng xong việc, lúc bước ra đã ghé qua phòng ngủ thay đồ.

Nam Thanh nhìn hắn thay một bộ đồ khác, hoàn toàn không liên quan gì đến bộ vest trắng trên người mình. Nam Thanh hơi siết tay lại, mím môi, sau đó vẫn mỉm cười nói:

“Xong việc rồi à?”

Trương Thừa Dật gật đầu:

“Lát nữa nhớ gọi anh cho đúng.”

Nam Thanh cụp mắt xuống:

“Em biết rồi, Trương tiên sinh.”

Cậu đi cùng Trương Thừa Dật lên xe, ngoài cửa sổ là khung cảnh ánh đèn rực rỡ, thành phố về đêm rực rỡ như sao trời, từng vòng sáng như những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ. Chẳng bao lâu sau xe đã đến nơi.

Những người trong buổi tiệc đều là phú quý quyền thế, đủ kiểu đủ dạng. Trên người họ, bất kỳ món phụ kiện nào cũng có thể trị giá bằng mấy năm lương của người bình thường không ăn không uống, ngay cả ly rượu họ cầm trên tay cũng còn quý hơn cả con người.

Đại sảnh lộng lẫy, đèn chùm chói mắt, sân khấu nhỏ có ban nhạc đang biểu diễn, trong thế giới hào nhoáng này, Nam Thanh là người lạc lõng nhất.

Cậu đi sát theo Trương Thừa Dật, lắng nghe họ bàn chuyện làm ăn, thỉnh thoảng có ánh mắt rơi lên người cậu, có nóng bỏng, có giễu cợt, có cả trêu chọc.

Nam Thanh biết họ đang nói gì về mình, cũng biết trong mắt họ, mình là cái gì. Nhưng cậu không quan tâm, chỉ cần người đó là Trương Thừa Dật thì những thứ khác cậu đều không để ý.

“Đây chính là chim hoàng yến mà chủ tịch Trương giấu trong nhà à? Quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy, đúng là đẹp thật đấy!”

Một giọng điệu trêu ghẹo vang lên bất ngờ.