Chương 6

Khi Trương Thừa Dật bước vào nhà, Nam Thanh đã đứng đợi ở cửa. Trương Thừa Dật luôn không hiểu được vì sao Nam Thanh có thể canh thời gian chính xác đến vậy, lần nào cũng đúng khoảnh khắc hắn mở cửa đã nhìn thấy cậu ở đó.

Hắn chỉ liếc cậu một cái rồi đưa tay ra. Nam Thanh lập tức cởϊ áσ khoác giúp hắn mà không nói lời nào.

Không biết vì sao hôm nay Nam Thanh trông có chút khác lạ, ánh mắt không còn nồng nhiệt như mọi khi, thậm chí còn có phần né tránh.

Trương Thừa Dật chỉ bận tâm đúng một giây, sau đó đi thẳng đến bàn ăn. Quả nhiên, trên bàn toàn là những món hắn thích, ngay cả tôm cũng đã được bóc vỏ sẵn.

Hai người lặng lẽ ăn xong bữa tối. Nam Thanh cứ lưỡng lự mãi, không biết nên mở lời như thế nào. Trong lúc cậu còn đang suy nghĩ thì Trương Thừa Dật đã lau miệng xong và đứng dậy, chuẩn bị lên lầu.

Nam Thanh thấy vậy liền vội gọi hắn lại.

Trương Thừa Dật bước chân khựng lại, quay đầu hỏi:

“Sao vậy?”

“Lúc giặt đồ hôm nay… em bị thương ở tay, máu dính lên áo… giặt không sạch…”

“Bị thương ở tay?” Trương Thừa Dật ngắt lời cậu.

“Hả?” Nam Thanh thoáng ngơ ngác, vẫn chưa tiêu hóa hết câu nói của hắn.

Cậu cứng đờ người nhìn Trương Thừa Dật đang nhíu mày tiến lại gần: “Đã xử lý vết thương chưa?”

Nam Thanh: “Hả?”

“Anh hỏi khó hiểu đến mức đó sao?” Trương Thừa Dật hiếm khi kiên nhẫn như vậy, lặp lại một lần nữa: “Tay bị thương rồi, em đã xử lý chưa?”

Nam Thanh cuối cùng cũng lôi được suy nghĩ của mình về hiện tại, gật đầu, sợ hắn không thấy rõ còn “ừm” thêm một tiếng.

Nhưng Trương Thừa Dật vẫn không đi, hắn đưa tay kéo tay Nam Thanh lại:

“Đây gọi là xử lý rồi à?”

Nam Thanh cúi xuống nhìn tay mình. Vì vết thương không sâu nên cậu chỉ dán tạm một miếng băng cá nhân, nhưng bây giờ băng đã bong mép, lại do vào nước khi nấu ăn nên vùng da xung quanh bị phồng trắng cả lên.

“Em…” Nam Thanh định nói gì đó, nhưng chưa kịp thì đã bị kéo vào phòng khách.

Chỉ thấy Trương Thừa Dật lấy hộp y tế từ trong tủ ra, xé bỏ miếng băng cũ trên tay cậu, rồi lấy cồn i-ốt chấm cẩn thận lên vết thương. Sau đó, vẫn với gương mặt lạnh lùng, hắn dán lại bằng băng cá nhân chống nước.

Toàn bộ quá trình, Nam Thanh không nói một lời nào, chỉ ngơ ngác nhìn gương mặt nghiêng đầy nghiêm túc của Trương Thừa Dật, nhìn hắn cúi đầu cẩn thận xử lý vết thương cho mình.

Sau khi làm xong mọi thứ, Trương Thừa Dật mới ngẩng đầu lên, hắn thấy Nam Thanh đang chăm chú nhìn mình không chớp mắt:

“Không phải rất biết chăm sóc người khác sao? Sao đến lượt mình lại không biết nữa?”

Lông mi Nam Thanh rất dài, đôi mắt rất sáng, mỗi khi nhìn ai đều như mang theo một tầng nước. Cậu không nói gì, chỉ hơi nghiêng người lại gần Trương Thừa Dật một chút, sau đó nhẹ nhàng đặt môi mình lên môi hắn. Bởi vì khi đến gần, Trương Thừa Dật không né tránh, nên Nam Thanh biết hắn đã ngầm cho phép.

Nam Thanh vừa định rời đi thì đã bị Trương Thừa Dật giơ tay kéo mạnh trở lại, môi hai người lại lần nữa dán chặt vào nhau, hôn rất lâu mới buông ra.

“Thừa Dật.” Nam Thanh ngẩng đầu, khẽ há miệng thở dốc, khóe mắt ửng đỏ, đôi mắt ánh nước long lanh nhìn hắn.

Trương Thừa Dật thở gấp, hắn cúi thấp người, ánh mắt trở nên u ám.

Nam Thanh sững sờ, rồi khẽ nói: “Vẫn còn đau.”