Chương 5

Cuối cùng, Nam Thanh chẳng nói gì, chỉ nhìn Trương Thừa Dật đưa tay nắm lấy tay nắm cửa, nhưng đợi một lúc lâu, hắn vẫn chưa mở cửa. Nam Thanh nghi hoặc ngẩng đầu nhìn lên thì phát hiện Trương Thừa Dật đang nhìn mình chằm chằm.

Ngay lúc đó, Nam Thanh mới nhớ ra một việc, cậu vội bước lên vài bước ôm lấy Trương Thừa Dật. Cậu cũng không rõ thói quen này bắt đầu từ khi nào, chỉ nhớ rằng từ lúc ở bên hắn đã bị yêu cầu phải ôm tạm biệt mỗi sáng.

“Lần sau không được quên đấy.” Giọng Trương Thừa Dật vang lên lạnh như băng bên tai, Nam Thanh vùi đầu vào vai hắn, âm thầm gật đầu.

Cầu mong cho giọng nói của anh ấy ấm áp hơn một chút! Cậu nghĩ.

Cái ôm ấy không kéo dài, chỉ vài giây rồi buông. Nam Thanh còn chưa kịp rút tay lại thì Trương Thừa Dật đã rất tự nhiên đẩy cậu ra rồi mở cửa.

Lúc bước ra, lưng hắn như khựng lại một chút, đầu nghiêng nhẹ như muốn nói điều gì nhưng rất ngắn ngủi, đến mức Nam Thanh không nhìn rõ, tưởng là mình hoa mắt, vì hành động tiếp theo của hắn là rời đi mà không ngoái lại, dứt khoát biến mất khỏi tầm mắt cậu.

Sau khi Trương Thừa Dật rời đi, căn nhà trở nên yên tĩnh hẳn. Nhưng nghĩ kỹ thì lúc hắn ở nhà cũng yên tĩnh như vậy, ngoài vài câu nói lẻ tẻ và tiếng động trong những lần ân ái, hầu như chẳng có âm thanh nào khác.

Nam Thanh đứng ở cửa thêm vài giây rồi quay lại bếp, dọn dẹp xong xuôi. Sau đó cậu cầm bộ đồ hôm qua thay ra định đi giặt. Vì quên kiểm tra trước nên khi đang giặt, một chiếc ghim cài áo còn gắn trên áo cào mạnh vào tay cậu, máu lập tức thấm ra và loang cả vào áo.

Sắc mặt Nam Thanh chợt thay đổi. Phản ứng đầu tiên không phải là xử lý vết thương, mà là vội cầm chiếc áo lên nhưng đã muộn, máu đã dính vào, lại ngâm trong nước nên vết máu lan ra, loang lổ đầy vải trắng.

Cậu không biết chiếc sơ mi này với Trương Thừa Dật có quan trọng không, nhưng lập tức nhớ đến lần đầu tiên làm rách áo của hắn.

Hôm đó tuyết rơi dày đặc, lúc đang thân mật, Trương Thừa Dật đi quá sâu, Nam Thanh không chịu được mà vô thức cào rách áo hắn. Sắc mặt Trương Thừa Dật lập tức thay đổi, lạnh như băng, hắn kéo cậu từ trên giường dậy, chất vấn đầy giận dữ:

“Em có biết cái áo này là ai tặng không hả? Em dám làm rách sao?”

Dĩ nhiên Nam Thanh không biết. Cậu bị kéo đến đau điếng, vừa lắc đầu vừa ngơ ngác. Cậu chưa bao giờ thấy Trương Thừa Dật như vậy nên có chút sợ hãi.

Cuối cùng, hắn mặc đồ vào, để lại cậu một mình trong phòng, sau đó biến mất suốt một tháng.

Trở về thực tại, Nam Thanh nhìn chiếc áo loang máu, trong lòng lạnh đi một nhịp. Không phải vì sợ Trương Thừa Dật nổi giận, sống với hắn lâu như vậy, cậu quá hiểu tính khí ấy rồi, chỉ sợ hắn sẽ lại biến mất một thời gian dài nữa.

Cậu thử đủ mọi cách, nhưng áo quá trắng, vết máu dù nhạt vẫn không thể giặt sạch hoàn toàn.

Tối đến, Nam Thanh nhận được tin nhắn của Trương Thừa Dật, chỉ vài chữ ngắn gọn:

[Về ăn.]

Nam Thanh không biết nên vui hay buồn. Cậu chỉ đành nấu ăn trước, rồi nghĩ đến chuyện sẽ nói với hắn sau, hy vọng đây chỉ là một chiếc áo bình thường.