Ánh mắt Trương Thừa Dật tối lại một chút, giây tiếp theo, hắn đè cậu xuống, chưa kịp để Nam Thanh phản ứng thì môi đã bị chiếm lấy.
Nụ hôn của Trương Thừa Dật đầy bá đạo, như thể muốn chiếm hữu toàn bộ con người Nam Thanh.
Quần áo bị cởi ra rất nhanh, hầu như không có màn dạo đầu nào, Trương Thừa Dật đã trực tiếp tiến vào. Nam Thanh đau đến mức choáng váng cả người, nhưng vẫn cố cắn răng không kêu lên, cậu không muốn làm Trương Thừa Dật cụt hứng.
Nam Thanh cắn môi, nước mắt lưng tròng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bức tường trắng, nơi ánh đèn hắt lên tạo thành những bóng hình chồng chéo, lay động không ngừng. Mãi một lúc sau, nỗi đau như xé rách ấy mới dần được thay thế bằng kɧoáı ©ảʍ.
Hình như đã từ lâu rồi, chuyện ân ái giữa hai người bắt đầu trở nên thô bạo, kể cả những nụ hôn cũng vậy.
Trương Thừa Dật như đang trút giận điều gì đó. Dù Nam Thanh luôn không hiểu rốt cuộc hắn đang buồn bực chuyện gì, bởi mỗi lần như vậy đều không có lý do, không có dấu hiệu báo trước. Cậu không đoán ra, cũng không dám hỏi.
Cậu thu lại dòng suy nghĩ, chậm rãi chuyển ánh mắt từ bức tường sang nhìn Trương Thừa Dật. Hắn vẫn đẹp như thế, từng đường nét trên gương mặt vẫn sắc sảo, mê người.
Thôi vậy, đừng nghĩ nữa.
Chỉ cần được ở bên hắn mọi thứ đều không quan trọng.
Nam Thanh hé miệng, mang theo tiếng thở dốc, nhẹ nhàng gọi một tiếng:
“Trương Thừa Dật…” Sau đó ngẩng đầu lên, giữa cơn sóng gợn đầy hỗn loạn, ôm lấy hắn, chủ động hôn lên môi hắn.
Hôm sau, Nam Thanh tỉnh dậy lúc bảy giờ sáng. Từng ấy năm qua cậu đã quen với việc tỉnh đúng giờ mỗi ngày. Khi cậu dậy Trương Thừa Dật vẫn còn đang ngủ.
Lúc ngủ, gương mặt Trương Thừa Dật trông hiền hòa hơn hẳn, hàng lông mày và đôi mắt đều dịu lại. Nam Thanh luôn thích ngắm hắn lúc ngủ, không lâu, chỉ vài giây ngắn ngủi trước khi rời giường.
Tối qua thời gian làm có phần kéo dài, khi bước xuống giường, Nam Thanh không nhịn được hít một hơi lạnh, kéo lê đôi chân run rẩy, cùng với những dấu vết khắp cơ thể, lặng lẽ chuẩn bị quần áo và phụ kiện hôm nay Trương Thừa Dật sẽ dùng, để ngay ngắn ở đầu giường. Sau đó, cậu cực kỳ chậm rãi đi vào phòng tắm.
Cậu tự bôi thuốc cho mình, rửa mặt qua loa, giúp Trương Thừa Dật bóp sẵn kem đánh răng, sau đó lấy khăn mặt dùng một lần mới treo lên giá, tất cả đều là thói quen đã ăn sâu vào máu.
Làm xong mọi thứ, cậu mới xuống tầng.
Sau khi xuống tầng, Nam Thanh đi thẳng vào bếp, xay cà phê hạt, pha đúng theo khẩu vị của Trương Thừa Dật. Đến khi cậu nấu bữa sáng xong, Trương Thừa Dật đã chỉnh tề ngồi vào bàn ăn.
“Anh dậy rồi sao!” Nam Thanh đặt đĩa trứng chiên nóng hổi trước mặt hắn.
Trương Thừa Dật khẽ gật đầu, tiện tay cầm tách cà phê lên uống một ngụm, sau đó chẳng đợi Nam Thanh mà tự mình ăn luôn.
Ăn sáng xong cũng đã gần tám giờ rưỡi, Nam Thanh thấy cũng đến giờ nên đi trước ra cửa, lấy đôi giày trên kệ xuống chuẩn bị cho Trương Thừa Dật.
Cậu đứng ở cửa, nhìn Trương Thừa Dật cúi xuống đi giày. Cậu hé miệng, định hỏi “Tối nay anh có về không?”, nhưng khi ánh mắt rơi vào gương mặt lạnh nhạt nghiêng nghiêng của hắn thì lại thôi. Cậu nghĩ đừng làm phiền hắn thì hơn.