“Vì sao?”
Sắc mặt Giang Diên khẽ biến đổi, có lẽ không ngờ Nam Thanh sẽ hỏi lý do. Anh mấp máy môi, định nói ra sự thật, kể cả tình cảm mình vẫn giấu trong lòng, nhưng sau cùng lại không dám thốt lên:
“Lý do cá nhân thôi.”
Nam Thanh hỏi tiếp:
“Vậy bây giờ anh làm ở đâu?”
Giang Diên:
“Về nhà nghỉ ngơi một thời gian đã.”
Hai người vốn dĩ chẳng thân thiết, trước đây chỉ có chút tiếp xúc vì Trương Thừa Dật. Nói xong câu cuối cùng, Giang Diên cũng im lặng, khoảng trống giữa hai người lập tức chìm vào sự tĩnh lặng gượng gạo.
Nam Thanh đưa tay kéo nhẹ vạt áo sơ mi của mình, động tác thừa thãi ấy lại xua bớt không khí khó chịu mơ hồ:
“Nếu không còn chuyện gì thì tôi đóng cửa đây.”
Giang Diên ngẩng mắt, ánh nhìn dừng trên người Nam Thanh, rồi khẽ đáp một tiếng. Nam Thanh nói “tạm biệt”, đặt tay lên nắm cửa, chuẩn bị khép lại, cửa mới nhích được một chút thì Giang Diên bỗng lên tiếng:
“Nam Thanh, cậu có thể cho tôi thêm một bó hoa không?”
Anh ngập ngừng bổ sung:
“Có lẽ sau này rất khó gặp lại.”
Nam Thanh ngạc nhiên nhìn anh vài giây, rồi buông tay nắm cửa, đặt gói đồ Giang Diên đưa lúc nãy xuống đất:
“Tất nhiên được, anh chờ tôi một chút, tôi ra vườn hái vài nhành.”
Nói xong liền đi ra ngoài. Giang Diên vẫn đứng ở cửa, hơi nghiêng người theo hướng Nam Thanh rời đi. Khi cậu bước ngang qua, mu bàn tay khẽ lướt qua cánh tay anh, một chút ấm áp, một hơi gió nhẹ, một cái chạm thoáng qua nhưng đủ khiến mắt Giang Diên đỏ bừng.
Anh nhanh chân theo sau, chỉ lặng lẽ bước phía sau Nam Thanh. Cậu chọn vài cành hoa khác nhau trong vườn, Giang Diên chẳng phân biệt nổi loại gì, chỉ thấy rất đẹp. Hái hoa vốn chẳng tốn nhiều thời gian, Nam Thanh còn cẩn thận quay vào nhà, bọc lại gọn gàng.
“Lại mang tặng bạn gái sao?” Nam Thanh mỉm cười hỏi.
Bó hoa trong tay bị Giang Diên siết chặt hơn, vài cánh hoa bị vò đến rụng xuống. Anh khẽ đáp:
“Ừ. Cô ấy rất thích hoa, nhất là hoa của cậu.”
Nam Thanh cười:
“Vậy à, xem ra tôi cũng có chút khiếu trồng hoa đấy, nhớ lần trước mấy bông hồng…”
“Nam Thanh.” Giang Diên cắt ngang: “Trương Thừa Dật không xứng với cậu, anh ta không đáng.”
Nụ cười của Nam Thanh cứng lại, cậu nhìn Giang Diên đầy khó hiểu. Tại sao câu chuyện lại đột ngột chuyển sang chủ đề này, lại còn thẳng thừng đến vậy?
Giang Diên nhận ra nét mặt của Nam Thanh, nhưng không nói thêm. Anh lấy điện thoại từ túi ra, lướt vài lần rồi xoay màn hình lại trước mặt cậu.
Ánh mắt Nam Thanh khẽ động, cúi xuống nhìn. Trên màn hình là một tấm ảnh, Trương Thừa Dật mặc quần bơi, đường nét gương mặt nghiêng sắc sảo, kính râm cài trên tóc, đầu hơi cúi xuống. Bên cạnh anh còn có một người đàn ông khác, vì chiều cao nên trong ảnh không thấy rõ mặt, nhưng vẫn nhìn ra được làn da trắng trẻo.
Nam Thanh dán mắt vào bức ảnh một lúc, sau đó ngẩng lên, trong đôi mắt không còn nụ cười, chỉ còn một tầng xám trầm đọng:
“Anh cho tôi xem cái này làm gì?”
Giang Diên đáp:
“Nam Thanh, Trương Thừa Dật đi cùng người khác.”
Nam Thanh cắn môi, rồi rất nhanh buông lỏng:
“Tôi biết.”
Tay cầm điện thoại của Giang Diên khẽ run:
“Vậy cậu…”
“Tôi từng tận mắt thấy anh ấy làʍ t̠ìиɦ với người khác mà còn chẳng bận tâm, huống hồ chỉ là thế này.” Nam Thanh nói bình thản.
Giang Diên nghẹn lại:
“Cậu nhất định phải như vậy sao?”
Nam Thanh khẽ nhíu mày:
“Giang Diên, tôi nghĩ quan hệ giữa tôi và anh chưa đủ thân để có thể nói hết mọi chuyện. Nếu anh không còn việc gì khác, tôi xin phép bận việc rồi.”
Lần này Giang Diên đến coi như là lần cuối cùng anh chìa tay ra, muốn kéo Nam Thanh ra khỏi nơi ấy. Nhưng… dường như Nam Thanh chẳng hề muốn.
Thực ra trong lòng Giang Diên có chút giận, giận vì Nam Thanh cứ cố chấp không chịu tỉnh ngộ. Nhưng cậu nói không sai, quan hệ của họ thực sự quá xa lạ, thậm chí chẳng tính nổi là bạn bè bình thường. Giang Diên chậm rãi thở ra một hơi:
“Xin lỗi… Trong túi có thứ này, mong cậu nhất định phải xem, đó là tôi rất khó khăn mới tìm…”
Lời còn chưa dứt, anh đã thấy Nam Thanh cúi người, nhặt túi đồ trên đất lên rồi thẳng tay nhét lại vào ngực anh. Giọng cậu lạnh hơn mấy phần:
“Nếu bên trong là ảnh Trương Thừa Dật với người đàn ông khác thì anh không cần phải đưa cho tôi, tôi thực sự chẳng bận tâm. Tôi không hiểu vì sao anh lại muốn nói với tôi những chuyện này, nhưng có lẽ anh đã nhầm. Giữa tôi và Trương Thừa Dật, tất cả đều là tôi tự nguyện. Cho dù cuối cùng có sa vào cảnh muôn đời không thoát được, có hối hận đi nữa, thì đó cũng là do tôi tự chuốc lấy, chẳng thể trách ai, càng không thể trách Trương Thừa Dật.”
Nam Thanh nói rất nhanh, rõ ràng là giọng điệu lạnh nhạt, nhưng lại như đang dồn nén thứ gì đó. Đến nỗi Giang Diên còn chưa kịp đáp thêm lời, cánh cửa đã bị Nam Thanh bất ngờ đóng sập lại, chia cắt họ thành hai thế giới.
Giang Diên nhìn bó hoa trong tay cùng với những tấm ảnh mà mình vất vả lắm mới có được, đứng lặng ở cửa vài giây rồi mới quay người, cất bước rời đi.
Thực ra Nam Thanh vẫn đứng ngay sau cánh cửa, chưa hề nhúc nhích. Chỉ đến khi tiếng bước chân của Giang Diên dần xa, cậu mới buông một tiếng thở dài. Cả người như bị rút hết sức lực, dọc theo cánh cửa chậm rãi trượt xuống đất. Cậu cắn mạnh môi mình một cách hành hạ, cho dù vị máu tanh đã lan ra giữa môi và răng cũng không hề buông lỏng.
Tại sao?
Tại sao lại muốn đánh thức cậu?
Tại sao lại cố mở khóa của chiếc l*иg?
Cậu thật sự chỉ muốn trốn trong cái l*иg ấy, không nghĩ ngợi gì, không biết gì, làm một con chim hoàng yến mà Trương Thừa Dật không nỡ vứt bỏ.
Nam Thanh ôm chặt lấy mình, ngồi bất động rất lâu, đến khi đứng dậy, do giữ nguyên một tư thế quá lâu, chân cậu tê dại, lảo đảo suýt ngã, phải vịn vào cửa mới đứng vững.
Cậu giơ tay vỗ mạnh lên mặt, cảnh cáo bản thân đừng nghĩ thêm nữa, cũng đừng nhớ lại bức ảnh đó.
“Nam Thanh, mày phải bận rộn lên.” Đôi mắt hoe đỏ, cậu thì thầm với chính mình: “Sinh nhật của Trương Thừa Dật sắp tới rồi, phải chuẩn bị thôi.”
Chỉ cần bận rộn… thì sẽ không còn nghĩ ngợi nữa.
---
Tác giả có lời muốn nói:
Nam phụ sắp xuất hiện rồi!