Cậu lặng lẽ ngồi trên giường chờ Trương Thừa Dật ra, qua hai ba phút sau, ánh mắt cậu dừng lại nơi chiếc ly thủy tinh bị đổ ban nãy. Cậu đứng dậy, rút vài tờ giấy lau, đi đến bên bàn nhỏ dựng lại chiếc ly, rồi từ tốn lau sạch phần nước tràn ra.
Xong xuôi, Nam Thanh lại không biết phải làm gì nữa. Cậu ngẩn ngơ đứng đó, suy nghĩ xem có nên rót cho Trương Thừa Dật một ly rượu vang không, nhưng nhớ lại lúc nãy ở cửa, cậu hình như đã ngửi thấy mùi rượu, chắc không cần uống thêm trước khi ngủ nữa. Cậu ngẩng đầu nhìn nhánh cây đang lay động ngoài cửa sổ, nghĩ hay là nấu canh giải rượu, nhưng lại lắc đầu, Trương Thừa Dật đâu có say, vậy thì…
Cạch!
Cánh cửa phòng tắm mở ra, Nam Thanh hướng ánh mắt theo tiếng động. Trương Thừa Dật đang cúi người lấy bộ đồ ngủ trong giỏ ra và mặc vào người.
Không hiểu vì sao, chỉ cần Trương Thừa Dật xuất hiện, Nam Thanh liền không biết phải làm gì, chỉ muốn xoay quanh hắn. Khi không thấy hắn thì còn đỡ, chỉ có thể nghĩ đến trong đầu, nhưng một khi hắn xuất hiện, Nam Thanh không kìm được chỉ muốn dành tất cả thời gian cho hắn.
Trương Thừa Dật mặc đồ ngủ xong liền đi đến ngồi lên giường, sau đó vẫy tay gọi Nam Thanh:
“Lại đây bóp vai cho anh.”
Công việc của Trương Thừa Dật rất bận rộn, phải ngồi trong văn phòng thời gian dài nên vai thường xuyên nhức mỏi. Vì điều đó, Nam Thanh đã đặc biệt đi học massage, chỉ để khi hắn mệt mỏi có thể giúp hắn giảm bớt phần nào.
Nam Thanh gật đầu, ngoan ngoãn vòng ra sau lưng hắn, quỳ trên giường, đưa tay lên bắt đầu xoa bóp vai cho hắn.
Nam Thanh rất biết cách điều chỉnh lực tay, các huyệt đạo đều rất thành thạo. Trương Thừa Dật nhanh chóng nhắm mắt, khẽ thở ra một tiếng đầy thư giãn.
“Ở chỗ em vẫn là thoải mái nhất.” Trương Thừa Dật nói.
Đôi tay đang massage của Nam Thanh hơi khựng lại, không phải vì lời nói ấy, mà là vì bên dưới cổ áo đang hé mở của Trương Thừa Dật, phần lưng thấp thoáng hiện ra những vết cào rất rõ ràng.
Trương Thừa Dật thấy Nam Thanh bỗng dừng lại, quay đầu nhìn cậu, đúng lúc bắt gặp ánh mắt thất thần ấy.
“Sao vậy?”
Nam Thanh giật mình tỉnh lại, theo phản xạ lắc đầu.
Ánh mắt Trương Thừa Dật nheo lại một chút, đảo qua người cậu rồi dừng lại trên gương mặt, khẽ cau mày.
Gương mặt Nam Thanh rất đẹp, có thể nói là đẹp nhất trong những người Trương Thừa Dật từng gặp. Như thể ông trời đã dành hết tâm huyết tạo nên gương mặt này, từng đường nét đều hoàn mỹ đến mức không thể bắt bẻ.
Trương Thừa Dật rất thích khuôn mặt ấy, nhưng không biết từ khi nào, hắn cảm thấy nó ngày càng trở nên lạ lẫm, như thể đang lệch khỏi lý do ban đầu mà hắn giữ Nam Thanh bên cạnh.
Nam Thanh bị nhìn đến mức không được tự nhiên, ánh mắt lảng tránh, khẽ liếc nhìn hắn một cái. Dáng vẻ như vậy khiến cậu trông càng đáng thương, càng ấm ức.