Chương 29

Trương Thừa Dật lại mấy ngày liền không về nhà, nhưng cũng không ở cùng những người tình khác mà một mình sống trong căn biệt thự khác. Thời gian này tâm trí hắn có phần hỗn loạn, cần phải sắp xếp lại. Hắn mất ba ngày suy nghĩ đủ đường, nghĩ tới nghĩ lui mà vẫn chẳng tìm ra đầu mối, cuối cùng quyết định ra ngoài thư giãn một chuyến, tự thuyết phục bản thân rằng tất cả chỉ là do công việc quá bận mới dẫn đến vài lần thất thần nực cười như vậy. Chỉ là lần này hắn không mang Nam Thanh theo.

Trước ngày đi, hắn vẫn về nhà một chuyến. Thư ký đã báo trước với Nam Thanh nên khi Trương Thừa Dật mở cửa, liền thấy Nam Thanh đang ngồi xổm dưới đất, tỉ mỉ sắp xếp hành lý cho hắn.

Động tĩnh của Trương Thừa Dật rất nhỏ, Nam Thanh không nhận ra, vẫn cúi đầu bận rộn. Chiếc áo sơ mi trắng quen thuộc theo động tác của cậu mà khẽ lay động, lỏng lẻo rủ xuống hai bên eo. Cậu gấp từng món đồ thật ngay ngắn, xếp gọn gàng vào vali. Trương Thừa Dật nhìn một lúc rồi khẽ gọi tên cậu.

Bóng lưng Nam Thanh thoáng khựng lại, cậu quay đầu:

“Anh về rồi à, em để sẵn một ly vang đỏ dưới lầu.”

Trương Thừa Dật gật đầu, đi thẳng tới ngồi bên giường:

“Hôm nay không uống.”

Nam Thanh: “Vậy à… À đúng rồi, em để đồ lót của anh vào ngăn lưới, ở Hải Nam nắng gắt, anh lại không thích dùng kem chống nắng nên em chuẩn bị một chai xịt nhỏ, để ở tầng này. Áo chống nắng em đã xếp cùng quần áo rồi, đồ dùng vệ sinh khách sạn không quen, em chia thành từng gói nhỏ, một ngày một túi, vừa đủ bảy ngày, còn nữa…”

Nam Thanh tiếp tục luyên thuyên, cẩn thận nói rõ từng món đã chuẩn bị. Trương Thừa Dật không đáp lời, chỉ ngồi cúi người, chống khuỷu tay lên gối, chăm chú nhìn cậu. Chỉ có Nam Thanh mới đem lại cho hắn cảm giác như ở nhà, chăm lo từng li từng tí, không sót một điều.

“Anh nghe rõ hết chưa?”

Trương Thừa Dật vẫn im lặng, ánh mắt gắt gao dán lên người Nam Thanh. Hắn khẽ mân mê ngón tay, tầm mắt dời sang vali. Rõ ràng Nam Thanh mang lại cho hắn sự an tâm và thoải mái, vậy mà chẳng hiểu sao, hôm nay hắn lại thấy bực bội, vô cớ, không rõ nguyên nhân. Rõ ràng trước đây mỗi lần đi du lịch, Nam Thanh cũng đều như vậy, nhưng hôm nay…

“Thôi đi, nhiều quá rồi, để người khác chuẩn bị là được.” Trương Thừa Dật đột ngột nói.

Sắc mặt Nam Thanh cứng lại, những ngón tay đặt trên vali vô thức siết chặt. Cậu vẫn ngồi xổm, ngẩng đầu lên chậm rãi nói:

“Vậy sao…” Rồi lại cúi xuống.

Trương Thừa Dật liếc nhìn cậu một cái, đứng dậy:

“Hôm nay mệt rồi, ngủ thôi. Anh đi tắm, em cứ ngủ trước đi.”

Nam Thanh đợi đến khi Trương Thừa Dật bước vào phòng tắm mới khẽ gật đầu, rồi ngẩn ngơ nhìn chiếc vali trước mắt.

“Người khác?” Là những người sẽ đi cùng anh ấy sao?

Cậu không nghĩ tiếp nữa, lắc đầu, giơ tay mạnh mẽ lau mặt, sau đó đem từng món đồ trong vali lấy ra, đặt trở lại chỗ cũ. Khi cậu vừa dọn trống chiếc vali thì Trương Thừa Dật cũng từ phòng tắm đi ra.

Nam Thanh nhìn anh lướt qua bên cạnh mình, trực tiếp lên giường. Cậu mím môi, đứng im trong giây lát rồi mới cất vali vào tủ, đi tới giường, kéo chăn nằm xuống. Vừa mới đặt lưng, Trương Thừa Dật liền ôm chặt cậu vào trong lòng. Chỉ là một động tác rất nhỏ, gần như trong chớp mắt nhưng lại khiến trái tim bất an của Nam Thanh nhanh chóng dịu đi phần lớn. Cho dù cậu không hiểu rốt cuộc mấy ngày nay Trương Thừa Dật bị sao, thì bất kể là vì lý do gì, tất cả đều đủ để tan biến trong vòng tay quen thuộc và chủ động này.

Bởi suy cho cùng, bỏ qua những tâm tư vụn vặt, Nam Thanh vốn chẳng đòi hỏi gì hơn. Chỉ cần một chút ngọt ngào, cậu sẽ vui vẻ chấp nhận, sau đó ngoan ngoãn xóa sạch mọi điều không hay, coi như chưa từng tồn tại.

Vài ngày sau khi Trương Thừa Dật rời đi, trong nhà Nam Thanh có người đến, là Giang Diên.

Nam Thanh ngạc nhiên nhìn người đứng ở cửa, chỉ mấy ngày không gặp mà Giang Diên đã gầy đi nhiều:

“Trương tổng không có ở đây.”

Giang Diên im lặng một giây, rồi mở miệng:

“Tôi không tới tìm anh ta, tôi tới tìm cậu, Nam Thanh.”

Cách xưng hô của Giang Diên thay đổi rất rõ rệt, Nam Thanh cũng nhận ra. Cậu nghiêng người nhường lối, nhưng Giang Diên không có ý định bước vào mà đưa túi đồ trong tay ra trước mặt cậu.

Nam Thanh liếc nhìn, không vội nhận, hơi nghi hoặc hỏi:

“Đây là gì vậy?”

Giang Diên cười khẽ, nụ cười mang chút gượng gạo:

“Xem đi rồi sẽ biết.”

Nam Thanh do dự vài giây, cuối cùng cũng đưa tay nhận lấy. Cậu nhìn Giang Diên, trong lòng chợt dấy lên một ý nghĩ.

“Giang Diên… anh nghỉ việc rồi sao?”

Nam Thanh rất thông minh, đã đoán ra được. Thời gian gần đây, người liên hệ với cậu không còn là Giang Diên mà đổi thành một thư ký xa lạ. Thêm vào đó, cách xưng anh ta khi nhắc đến Trương Thừa Dật vừa rồi, kết quả thật dễ đoán.

Giang Diên khẽ gật đầu.